- Vợ ơi anh xin lỗi, anh biết lỗi rồi. *** Anh mơ màng, trong thế giới hư ảo, mồ hôi nhễ nhãi.Anh lại thiếp đi… *** Nhìn di ảnh vợ anh thấy ân hận, anh nhìn chị rồi lại khóc. Anh chạm vào tấm ảnh hai người chụp chung, sờ lên môi chị, anh khóc khi nghĩ về kỉ niệm F Band với ca khúc Mash Up: Vợ Ơi Anh Sai Rồi.The X-factor of Viet Nam 2014 ( Season 1): Jud Chương trình Nhân tố bí ẩn 2014 ( Season 1): Tập 2 Vòng Lộ Diện. "Xin lỗi, đến muộn rồi." "Không cần xin lỗi." Lý Quyết cười nói: "Dù sao bọn em cũng không đợi anh." Lý Quyết bĩu môi, chua ngoa nói: "Đã không phải vợ, anh còn nghe lời như thế làm gì." "Không nghe lời, đêm nay cô ấy sẽ trừng phạt." "Anh Cầm ơi, hình như em bị ốm Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Chương 20 - NovelToon Chương 20 Nhan Từ Khuynh ở ngoài bước vào. Gương mặt anh có chút tức giận. Không phải anh giận cô vì chuyện Liễu Nhi kể mà là anh giận vì thấy cô vẫn còn có ý nghĩ như thế. - Anh bảo bao nhiêu lần rồi? Em không được phép nghĩ như thế cơ mà! - Sao? Anh cấm được tôi à? cash. —-Thơ dỗ vợ — Gửi vợ của anh, Sau đêm qua… Với những giọt nước mắt ướt nhòa Những lời thổn thức, ánh mắt trống rỗng Với sự im lặng, nghẹn ngào, nức nở… …của em. Anh thấy mình thật tệ! Anh xin lỗi… Anh sai rồi… Sai thật rồi… Anh xin lỗi vì quá vô tâm Anh xin lỗi vì quá lười nhác Anh xin lỗi vì quá ỷ lại Được em bao dung, được em cưng chiều. Như đứa trẻ lớn đầu nhõng nhẽo Để em chịu tổn thương, ấm ức Khóc trong đêm… …. Từ nay Máy giặt ngừng quay, anh sẽ phơi Nền nhà bụi bay, anh sẽ quét Thùng rác gần đầy, anh sẽ đổ Làm về sớm anh sẽ đi chợ Nấu ăn ngon, dọn dẹp gọn, tắm rửa sạch sẽ Đợi em về với nụ cười hớn hở Lon ton chạy ra, đón em vào nhà You Are The Glass Rose Of My Eyes Ký tên Cụccưngcủavợ 💖 ———————– youaretheglassroseofmyeyes Phần kết. Anh đang ân ái với cô ta nồng nhiệt, thì chuông điện thoại hắn reo lên, hắn tắt máy không muốn ai làm phiền lúc hắn đang vui vẻ. Điện thoại lại vang lên lần nữa, hắn vẫn tắt máy đến lần thứ 3 hắn bật dậy chửi lớn"Mẹ nó, đang vui vẻ mà ai gọi làm phiền hoài".Rồi hắn bắt máy lên giọng lớn tiếng"Alo, biết giờ này là giờ nào không mà gọi làm phiền người khác hả? 2 giờ sáng rồi có biết không hả? Con mẹ nó, phiền phức thật".Bên kia, giọng 1 người đàn ông trung niên lên tiếng"Alo, anh có phải là Ngụy Đông Phong chồng của cô Từ Diệp Vi không?"Anh trả lời"Đúng, anh muốn tìm cô ta đúng không? Anh gọi thẳng cho cô ta đi, chứ gọi tôi làm gì?"Người đàn ông kia lại ôn nhu lên tiếng"Tôi là bác sĩ của bệnh viện Vũ Minh, xin anh hãy bình tĩnh nghe tôi nói, vợ và con anh đã mất trong tai nạn xe cách đây 1 tiếng, tôi gọi đến báo cho anh tới bệnh viện nhận vợ con anh về".Anh sửng sốt"Sao, ông nói sao? Cô... Cô ta... Và... Con tôi... Đã mất".Ông bác sĩ trả lời"Đúng vậy".Anh đứng dậy, mặc vội quần áo vào và lao ra ngoài, còn cô gái kia thì không biết ất giáp gì mà ngồi thừ ra đó. Anh lao như bay đến bệnh viện Vũ Minh, khi đến nơi anh như ngã quỵ khi thấy cô và con trai hắn nằm đó người vẫn còn bê bết máu, anh khóc, anh đấm vào ngực mình thật mạnh. Anh đang làm cái gì chứ, là anh hại vợ con anh, anh không làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha. Là anh hại cô, là anh có lỗi với mẹ con cô anh là kẻ tồi tệ, anh không bằng cầm thú, anh đáng chết, anh tự hành hạ bản thân mình. Bây giờ anh mới biết anh đã sai, anh đã có lỗi với cô rất nhiều, anh không mang lại hạnh phúc cho cô như anh đã hứa. Anh đem cô và con anh về nhà, vừa bước vào nhà anh đã gặp cô ta, anh lạnh giọng"Cô còn chưa đi sao? Muốn gì đây?".Cô ta nhìn anh, rồi cầm lá thư trên tay đưa cho anh và nói"Tôi nghĩ anh nên xem cái này. Anh sẽ ân hận lắm về việc anh làm, tôi cũng có lỗi với cô ấy nhiều lắm, công việc tôi đang làm đã làm cho bao gia đình tan nát, sao chuyện này tôi rất ân hận nên tôi quyết định sẽ quy y xem như tôi chuộc lỗi với cô ấy và xem như tôi muốn thanh tịnh phần đời còn lại, xin phép anh tôi đi".Cô ta đi ra ngoài, anh mở lá thư ra đọc từng dòng, từng chữ làm tim anh thắt nghẹn lại. Đúng, là anh, là anh không giữ lời hứa, anh hứa sẽ che chở, chăm sóc, bảo vệ cho cô vậy mà giờ thì sao? Cô và con anh không còn nữa, anh còn ai để che chở, để chăm sóc, để bảo vệ đây anh là thằng đàn ông khốn nạn mà. Anh đánh vào ngực mình cứ đánh như vậy, sau khi lo hậu sự cho cô và con anh xong, ngày nào anh cũng rượu chè bê bết, anh say rồi đi lang thang ngoài đường, gặp ai ôm con cũng chạy lại ôm vào lòng vì anh ngỡ là vợ con anh, bao lần anh bị đánh đập nhừ tử anh vẫn vậy, dần dần người ta thấy anh như người tâm thần, rồi 1 ngày họ thấy anh ôm 2 cái gối ôm 1 lớn, 1 nhỏ miệng thì lầm bầm"2 bảo bối ngoan nha, anh sẽ bảo vệ cho em và con".Ai lại gần ai đều xua đuổi"Trách ra, ai cho lại gần vợ con tôi, trách ra nhanh không tôi đánh đó, vợ con của tôi mà không được ve vãn nha".Rồi anh quay qua hôn gối lớn nói"Vợ yên tâm nha, anh sẽ bảo vệ vợ, anh hứa với vợ rồi mà đúng không? Hihi".Rồi anh quay qua gối nhỏ nói"Con thấy ba yêu mẹ không bảo bối, mai sau lớn lên con phải bảo vệ mẹ phụ ba nha, không cho ai lại gần nha".Ai nhìn thấy cũng xót xa lắc đầu, không ai nỡ đem anh vào bệnh viện tâm thần, rồi 1 ngày họ thấy anh mất ở ngoài đường vì kiệt sức, 2 tay vẫn còn ôm 2 cái gối, miệng mĩm cười thanh thản. The end. Kết như mọi người yêu cầu rồi nha hi, hành nam 9 lại rồi đó hi. Đã đến lúc anh phải chấp nhận rằng mình xa nhauĐể từng ngày nổi nhớ ấy chẳng dày vò trong tâm tríPhải tập quên người trong suy nghĩNỗi buồn ơi xin hãy nguôi ngoaiĐến bên nhau rồi cách xa nhau có lẽ trời đã sắp bàyKhói mây bay mà ta vẫn chờNgày tháng qua ai có đâu ngờChỉ một lần nhẹ rời bàn tay đã vụt mất hạnh phúc suốt đờiNgười ơi chốn xa xôi, có hay một người vẫn đợiCớ sao vội vàng buông tay lãng quên lời thề có đôiTháng ngày dài nhìn khói thuốc bayĐắm mê chén men sầu miệt màiTrong cơn say anh ngỡ rằng người vẫn còn đâyNgười ơi có hay chăng, nhớ em bầu trời trống vắngVắng em khoảng thời gian trôi ngỡ như là đóng bangChỉ một lần quay lưng thế thôi đã lạc mất nhau tận một đờiĐôi tay anh không giữ được người là do anhHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Thủ tục ly hôn giữa Châu Dã và Mạc Nhẫn giải quyết nhanh chóng. Cô nhận được căn nhà tân hôn cùng 10% cổ phần công ty Mạc thị. Sân bay quốc trên xe lăng, cô thẫn thờ nhìn dòng người đông đúc, không biết là đang nghĩ đến chuyện gì."Tiểu Dã, chúng ta đi thôi." Ngưu Phong phía sau nói."Mẹ không muốn đi với con thật sao?" Châu Dã nhìn sang mẹ lần cuối, ánh mắt lạnh nhạt không còn chút ánh sáng."Mẹ không đi." Tào Trúc Cơ lắc đầu mỉm cười, chịu đủ khổ cực nhiều năm như vậy để nhận lại được gì. Con gái bà thành ra thế này cũng là do sự nhu nhược của chính giờ bà muốn ở lại Châu gia không phải vì yêu Châu Tấn - bố cô nữa. Mà ở lại để giữ vị trí thừa kế duy nhất cho cô."Chuyến này đi không biết khi nào mới được gặp lại, mẹ giữ sức khỏe." Châu Dã gật đầu rồi để Ngưu Phong đẩy người đi vào phòng chờ, đến giờ cất cánh cũng đã là nửa đêm. Nhìn thành phố sáng đèn dần khuất sau những đám mây, bàn tay trắng nõn đặt trên chân siết chặt.…Từ lúc ký vào đơn ly hôn, Mạc Nhẫn chưa từng gặp lại cô. Cũng có lần trở về biệt thự để dọn đồ đi, nhưng ngoài mấy người giúp việc cũ ra thì không còn ai khác. Cô giống như đã bốc hơi khỏi thế gian, không ai có thể liên lạc được ty Mạc thị."Chào cô, tôi có thể giúp được gì cho cô?" Tiếp tân đứng tại bàn cúi đầu, nở một nụ cười đầy chuyên nghiệp chào hỏi cô gái xinh đẹp trước mắt."Tôi muốn gặp Mạc Nhẫn." Cô gái tháo kính đen xuống, nhăn mày nói."Thái tiểu thư, cô đợi tôi một chút." Nữ tiếp tân nhận ra được cô gái này là ai liền mỉm cười hòa nhã hơn, gọi điện thoại bàn báo cáo cho cấp trên."Mời cô đi theo tôi." Qua vài phút cô ta ngắt máy rồi đi trước dẫn trước cửa phòng tổng giám đốc, nữ tiếp tân liền gõ cửa. Nhận được sự cho phép của người bên trong mới cúi đầu mở cửa, tránh sang một bên mời cô gái vào."Mạc Nhẫn, cậu còn muốn hợp tác với tôi nữa không đấy?" Thái Hương Ly vừa nhìn thấy mặt người đàn ông nghiêm túc trên bàn làm việc liền mắng, ngồi xuống ghế rồi quăng mạnh túi xách sang bên cạnh."Vừa mới hạ cánh, không về khách sạn chạy đến đây chỉ để mắng tôi thôi sao?" Mạc Nhẫn nhìn lên cô một cái rồi cúi đầu làm tiếp công việc của mình."Có ai lại để đối tác làm ăn của mình tự sinh tự diệt ở nơi đất khách quê người như cậu không?""Tôi bận chút việc." Thấy thái độ không mấy tốt đẹp của anh, Thái Hương Ly liền biết khó mà lui. Cuối cùng mới đứng lên cầm túi xách, hỏi ý"Hôm nay tôi muốn mượn vợ cậu vài tiếng, không phiền chứ?" Hai chữ "vợ cậu" kia như đấm mạnh vào lòng anh, Mạc Nhẫn có chút khó lòng giải thích được vì sao bản thân mấy ngày nay những lúc rảnh rỗi lại nhớ về đêm hôm đó."Tôi ly hôn rồi.""Ừ, vậy tôi…" Thái Hương Ly đợi chờ lâu, thấy anh chịu lên tiếng, theo quán tính liền gật đầu xem như là anh đồng ý. Chợt nhận ra điều khác thường, cứng đờ nhìn lại."Cậu nói gì? Ly hôn? Vì sao ly hôn?""Chuyện riêng của tôi, tôi không nghĩ là phải kể cho cậu nghe." Anh lạnh nhạt đáp."Mạc Nhẫn, cậu đừng có nói là cậu vì con nhỏ giả tạo kia mà ly hôn với Tiểu Dã nhà tôi đấy nhé." Cô trợn mắt, nghĩ sao nói vậy."Không liên quan đến Mạn Mạn, là cô ta đề nghị ly hôn." Anh nhíu mày sửa lại lời."Vậy là cậu cùng con ả kia đã làm gì quá đáng rồi. Tôi nói cậu ngu ngốc cũng không quá đáng đâu, Tiểu Dã muốn xinh đẹp có xinh đẹp, muốn tài năng có tài năng. Thông minh, hiểu chuyện có ai mà không yêu mến. Báu vật bên cạnh không biết hưởng lại đi đâm đầu vào đống ôi thiu, sau này có hối hận cũng không kịp." "Thái Hương Ly, nói chuyện cho đàng hoàng." Anh lườm cô, đầy ý cảnh cáo."Sau này đừng có mà chạy đến cầu xin tôi giúp cậu." Cô tức giận dậm chân bước nhanh ra ngoài, không được bao lâu lại quay về, ló đầu ngoài cửa"Tiểu Dã bây giờ đang ở đâu?""Chắc là không còn ở thành phố này." Mạc Nhẫn đáp qua loa lấy lệ."Vậy số điện thoại liên lạc cậu chắc có chứ, điện thoại tôi tháng trước mất rồi. Không có số của cô ấy." Thái Hương Ly mím thêm một câu nữa đánh mạnh vào anh, hình như là từ lúc họ kết hôn đến nay. Bốn năm trời dài đằng đẵng, anh thế mà lại không có số điện thoại của cô, cũng chưa từng liên lạc với nhau lần nào. "Không có."...Thái Hương Ly buồn chán từ biệt thự cũ của cô và anh trở về, ghé ngang trung tâm thương mại để mua một vài món."Lúc về đây còn hớn hở vì sắp được gặp người bạn tâm giao, vậy mà bây giờ lại tự mình đi chơi, tự mình đi dạo, không ai thèm nói chuyện." Cô lẩm bẩm."Thái tiểu thư phải không?" Đột nhiên bên tai vang lên giọng nói ngọt ngào rợn gáy."Không phải." Vừa quay đầu nhìn thấy Trương Mạn Mạn, cô liền lắc đầu phủ nhận."Đúng là cô rồi, cô về nước khi nào thế? Đang đi dạo sao, tôi có thể đi cùng không?" Cô ta trong lòng hừ lạnh nhưng thái độ bên ngoài lại khác. Nếu như không phải vì Thái Hương Ly là bạn cũng là đối tác làm ăn của anh, gia thế ở nước ngoài lại lớn, cô ta nhất định sẽ không hạ mình như thế này đâu."Đã bảo không phải, còn chạy theo tôi quấy rối nữa là tôi báo cảnh sát đấy." Cô né người ta như né tà, co chân chạy nhanh đi. Chạy muốn đứt hơi, thấy Trương Mạn Mạn không có đuổi theo liền quay người tựa vào tường thở dốc. Cô ngại phải đối mặt với cô ả giả tạo đó."Vẫn là Tiểu Dã tốt." Thái Hương Ly là thật lòng thích Châu Dã, con người lẫn tính tình của cô gái này rất tốt. Tuy nhiều lúc có xấu tính thật nhưng vẫn hơn những kẻ giả dối, hợp ý cô.***Mới sáng sớm, Trương Mạn Mạn bị âm thanh tin nhắn liên hồi từ điện thoại anh đánh thức. Nhìn qua Mạc Nhẫn vẫn còn đang ngủ say, cô ta liền cầm lấy điện thoại nhìn xem là ai.[Cậu thực sự không biết Tiểu Dã ở đâu hả?][Tiểu Dã đáng thương của tôi.][...]Người gửi là Thái Hương ta không dám nhấn vào đọc tin nhắn mà mở xem nhật ký hoạt động. Mỗi ngày đều sẽ có những tin nhắn đại loại như vậy của cùng một người gửi cho anh."Mạn Mạn, anh đã từng nói là không thích có người động vào điện thoại của mình. Em nhớ chứ?" Trương Mạn Mạn còn đang tức giận trong lòng vì bản thân dù có tỏ ra thân thiện đến mấy, Thái Hương Ly cũng không thèm nhìn đến. Đột nhiên bị giọng nói trầm khàn của anh vang lên dọa cho giật mình."Em xin lỗi." Cô ta rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, bỏ điện thoại xuống bàn vẻ mặt tội nghiệp nằm xuống bên cạnh anh.***Một tháng sau."Anh sao thế?" Trương Mạn Mạn từ trong nhà đi ra. Làn khói thuốc lá làm cho cô ta ho vài cái."Em đi vào trong đi." Mạc Nhẫn không có ý dập điếu thuốc đang cầm trên tay, chỉ mở miệng nói."Có chuyện gì đã xảy ra rồi sao?" Cô ta cảm nhận được hình như là người đàn ông này đã thay đổi, dù là rất mờ nhạt."Không có gì, chỉ là có vài việc anh cần phải suy nghĩ kĩ."Thấy anh không thèm nhìn đến mình, cô ta cũng biết điều mà đi vào ngoài ban công chỉ còn lại người đàn ông cùng làn khói thuốc lá nghi ngút. Dạo gần đây anh thường xuyên ngồi một mình trong tối hút thuốc. Trước đây hiếm lắm mới thấy anh rơi vào trạng thái như bây mắt sắc lẹm trong bóng tối đầy rối bời. [Hai ngày trước, Mạc Nhẫn vô tình nghe được cuộc nói chuyện của bố mẹ Mạc."Lão Mạc, anh nói xem. Có phải là em đã sai rồi không?" Phỉ Thúy thở dài nhìn chồng, muốn nhận được một lời an ủi."Một người vì em mà tàn phế. Em nói xem, mình có sai hay không?" Mạc Sinh lại không hề an ủi, ông thẳng thắn đáp. Nếu là chuyện khác thì ông có thể bỏ qua, nhưng có những việc nếu làm quá trớn hậu quả sẽ không lường được."Em không có cố ý, chỉ là muốn cảnh cáo con bé đó vạn lần không nên lợi dụng em thôi. Ai ngờ…" Bà ấp úng."Ai ngờ con trai của em lại dám làm ra việc tổn hại đến vợ nó như vậy?" Một câu nói tát mạnh vào mặt cả người trực tiếp nghe cùng người đứng từ phía xa nghe."Không những vậy, việc em cho người đánh Trương Mạn Mạn cũng là một chuyện đáng xấu hổ. Đối với loại người như vậy, em thừa sức biết được chuyện gì nên làm chuyện gì không nên làm.""Em…"]Ngày hôm đó, không biết anh rời khỏi nhà chính Mạc gia lúc nào. Trong đầu văng vẳng cuộc trò chuyện của bố mẹ bên Nhẫn luôn cho rằng cô đã đánh Trương Mạn Mạn, có bị như vậy cũng là do cô gây chuyện trước. Còn bây giờ thì sao?Phải, là do cô châm ngòi. Nhưng anh chắc chắn rằng mẹ anh sẽ không nói cho Mạn Mạn biết là cô đứng phía sau bày trò. Vì sao cô ta lại nói là cô cho người đánh mình?Vì sao Châu Dã một mực cho là Trương Mạn Mạn hại cô bị thương?Vì sao anh lại đắn đo?Càng nghĩ càng rối não, anh không thể nhìn Trương Mạn Mạn với ánh mắt bình thường được mấy năm nay, cô ta luôn rất hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức đáng thương. Nhưng bố mẹ anh sẽ không bao giờ nói dối, đặc biệt là họ không biết anh nghe được.*** Phần 15 Bên kia đường, Thanh Trúc đang khoác tay một người đàn ông tiến vào nhà hàng “Đông Á”. Trông họ tình tứ cứ như một cặp tình nhân vậy. Lòng tôi có một cái gì đó nhoi nhói, phải rồi, giờ tôi đã tìm được ra câu trả lời tại sao gần đây Thanh Trúc lại lạnh nhạt với tôi vậy. – Chú dừng xe lại đi! – Thanh Mai lay tay tôi, đôi mắt nó đầy giận dữ. Nhưng tôi không muốn, tôi không dám đối mặt với sự thật này. – Chú Lâm! Cháu bảo chú dừng xe đi mà! – Con bé hét lên và động vào vô lăng xe làm chiếc xe loạng choạng, lệch hướng buộc tôi phải dừng lại. Con bé mở cửa xe kéo tôi đi thẳng tới chỗ chị nó và người đàn ông kia. Thấy chúng tôi, Thanh Trúc khá ngỡ ngàng. Chưa kịp định thần thì Thanh Mai đã ném vào cô ấy cơn tức giận. – Chị đang làm gì vậy? Giữa đường thế này mà chị có thể ngang nhiên như thế à? – Thanh Mai! – Đây là ngày Tổng giám đốc đáng kính của chị ư? Sao em thấy giống tình nhân của chị thì đúng hơn! – Thanh Mai! Em có biết mình đang nói chuyện với ai không? – Em nói không đúng à? Chị nỡ đối xử với chú Lâm vậy sao? Hay vì vị tổng giám đốc, ông Hàn Quốc đây lắm tiền hơn? “Bốp” – Một âm thanh vang lên khiến tôi sững sờ. Thanh Mai ôm mặt, hướng đôi mắt đầy tức giận lên nhìn Thanh Trúc. – Cái tát này cho cái tội em dám nói về chị mình như thế? Em càng ngày càng cư xử giống như một người vô văn hoá, càng ngày càng không thể chấp nhận được. – Bất chợt cô ấy hướng sang tôi – Xin lỗi anh Lâm, em biết là anh cũng dành tình cảm cho em, nhưng tình yêu không thể gượng ép. Người em yêu là anh Chan đây. Việc gặp anh chỉ là vì em không muốn làm mẹ buồn và cũng chưa thể nói với mẹ chuyện em và anh Chan. Em xin lỗi đã không nói với anh ngay từ đầu. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao ngay từ lần gặp đầu tiên cô ấy lại có thể để cho cô em gái của mình đi thay, hoá ra tôi chỉ là một con tốt hy sinh cho cái tên Chan đang đứng trước mặt tôi đây. – Anh là Lâm? – Tên Chan giơ tay ra bắt. Đến nước này mà hắn nghĩ tôi có thể bình thản mà bắt tay hắn sao? Nhưng với một người cũng là lãnh đạo và có hiểu biết như tôi không thể không bắt tay lại. Tôi cố lấy bình tĩnh đón cái bắt tay của hắn. – Thanh Trúc đã kể chuyện về anh cho tôi nghe. Tôi và Thanh Trúc yêu nhau không phải vì tiền như cô Thanh Mai nghĩ đâu. Thanh Trúc là một cô gái đẹp và tài năng, tôi rất yêu và ngượng mộ cô ấy. Một tình yêu xuất phát từ trái tim chứ không phải từ miệng của một ông Tổng giám đốc dành cho cô trợ lý của mình. Thanh Trúc và tôi rất lấy làm tiếc việc đã không nói rõ cho anh ngay từ đầu. Cô ấy định một thời gian nữa khi nói chuyện với bà Thanh – mẹ cô ấy xong thì cũng gặp anh đã nói rõ và gửi lời xin lỗi. Tôi nghĩ anh là một người rộng lượng và sẽ thông cảm cho chúng tôi. Chúng tôi yêu nhau thật sự. Lời tên Chan nói như cứa vào da thịt tôi. Cảm giác là kẻ thua cuộc đã đè nặng trong lòng. Đó, những gì mà tôi đã làm trong bao ngày tháng qua hoá ra chỉ là thằng ngốc trước mặt người ta. Tôi đã sai lầm, đã quá sai lầm rồi. Lâm công việc như tôi thì tự dưng sao lại nghĩ đến chuyện yêu đương làm gì chứ. Công việc, chỉ có công việc tôi mới có thể chinh phục được, còn tình yêu – tôi chỉ là kẻ thất bại mà thôi!

vợ ơi anh xin lỗi anh sai rồi