nẾu tÌnh yÊu anh ĐỦ lỚn! Vòng lặp này lặp đi lặp lại không biết đã bao nhiêu lần, bên nhau, vui, chán, chia xa, đau khổ, nhung nhớ và rồi chịu đựng. Em sắp gục ngả rồi, lần thứ bao nhiêu thì em không nhớ nổi nữa. Vậy mà nói anh thương em biết bao Hở lúc nào cũng nhớ em nhiều lắm Hình bóng em khắc vào tim sâu đậm Không lúc nào không nguôi nhớ về em. Ghét anh rồi mặc kệ anh cho xem Em không thèm chờ mong dòng tin nhắn Cũng không cần nghe những lời căn dặn Vì anh làm em lo lắng biết bao 11. Nắng nơi em nắng hoài không tắt. Yêu anh rồi yêu mãi không thôi. 12. Cây đa giếng nước sân đình. Bao giờ em mới hết một mình đây anh. 13. Em thiếu anh như hoa thiếu nắng. Có anh rồi nắng chết hết cả hoa. Muốn yêu cô gái dịu hiền. Alo nhấc máy gọi liền cho em. 14. Em đừng có lo bão C tố, vì bên em luôn có anh đi D kèm Anh chỉ là thằng tương G tư, chỉ có đủ tư cách làm Em bạn Nhưng anh không ngại việc C khó, bất cứ chuyện gì anh đều D không màng Đợi chờ một ngày bên G em, như ban ngày mà gặp được sao Em băng Anh giống như là chú C cuội, kiếm mọi cách để bên chị D hằng Điều đó có lẽ hơi G khó nhưng Anh thích nhất là bông hoa quỳnh. Tại vì nó chỉ nở vào ban đêm, rồi đến sáng nó sẽ tàn. Cũng giống như trong tình yêu vậy, chỉ cần có 2 người là đủ. Càng nhiều người biết thì càng dễ tan. Em hiểu hông… cash. Anh có một cái miệng ngọt chết người, lúc nói chuyện, sẽ nói yêu thương, nói những lời ngon tiếng ngọt, thậm chí có thể nói đến thiên trường địa anh chưa bao giờ nói những lời đó với cô, nhưng cô hiểu, tất cả đều là giả. Trong lòng anh, chưa từng nghiêm túc với ai, quan tâm người nào, anh thậm chí chưa từng có ý định dừng chân với người phụ nữ .. tình huống phát triển, nhưng cô không có cách nào đoán được hướng nào."Tư Dục, giúp tôi! Nể mặt giao tình của chúng ta nhiều năm, giúp tôi, chỉ cần lấy được dự án áo cưới này, về sau, cô lập gia đình, từ áo cưới, bánh cưới, một mình tôi tài trợ, tuyệt đối không có nửa câu oán than."Anh càng nói càng đưa ra nhiều điều kiện hậu đãi, không cho cô có thời gian suy nghĩ "Cô cũng biết áo cưới do chúng ta thiết kế, không phải trăm cũng chục vạn, có thể tiết kiệm không ít!" Anh rất hưng phấn đưa ra nhiều điều Tư Dục nhìn anh, không nói ra lời. Anh tự cho là mình đã đưa ra con mồi béo bở hấp dẫn cô mắc câu, nhưng không nghĩ đến, nếu như cô không có ý định kết hôn, thì những mồi câu kia hoàn toàn không có ý nghĩa..Anh nghĩ đến cô kết hôn, nhưng, cô là muốn gả cho ai, anh lại chẳng thèm để ý chút nào. Anh muốn cô giúp anh giao thiệp lấy về dự án kia, đây không phải là chuyện cô đau nhất. Chuyện làm cô đau nhất chính là, chuyện anh để cho cô tận mắt chứng kiến anh cùng một phụ nữ khác dây dưa, trao cho một người phụ nữ khác nụ cười quyến rũ của anh, trao cho người phụ nữ khác ánh mắt chết người của như là thất vọng đến cực độ, trong nháy mắt chiếm lĩnh hết tâm tư cô, hai mắt lạnh lẽo, đôi môi tái nhạt, cô không nghe được chính giọng của mình "Được."Cuối cùng, cô cũng đáp ứng thỉnh cầu của anh. Dương Tư Dục rũ mắt, để mặc cho lòng mình trầm xuống. Cô cũng muốn thử.. xem nhẫn nại của mình đối với anh còn bao lâu tiệc được tổ chức tại biệt thự lớn, lúc trước yên tĩnh, con đường lớn vắng vẻ, nay trở nên sáng rực từ đầu đường đến cuối đường. Triệu gia nhà cửa được đúc bằng đồng rộng mở, thực khách đông đảo, sân cỏ xanh mơn mởn trở thành bãi đậu xe, có thể thấy được thể diện của chủ nhân rất lớn, các nhân vật lớn trong giới thương trường đều có mặt đầy đủ, không khí rất náo Tĩnh Hanh cũng nằm trong danh sách khách mời, mang theo bạn gái là Dương Tư Dục, đúng giờ đi đến nơi. Xuống xe, hai người đi thẳng đến hội trường,Lương Tĩnh Hanh mặc dù khoác tay Dương Tư Dục, thái độ lịch sự thong dong, nhưng đôi mắt sắc bén đã đảo quanh một vòng trong hội trường tìm kiếm, rất nhanh đã phát hiện ra mục tiêu cũa bọn họ tối nay."Triệu tiểu thư ở đằng kia." Lương Tĩnh Hanh nói nhỏ vào tai Dương Tư theo tầm mắt anh, Dương Tư Dục nhìn thấy Triệu tiểu thư đứng cách đó không xa, bên cạnh có một mỹ nhân tóc Thời Tần, không làm việc cho công ty của gia đình, sau khi tốt nghiệp đại học trở về, tự thành lập công ty bên ngoài, là bạn thân của Triệu tiểu thư, cũng là đối tượng Lương Tĩnh Hanh muốn theo đuổi tối ánh mặt của một người phụ nữ để chấm điểm, cô ấy có một mái tóc dài tự nhiên, hai mắt to lại có thần, chứa đựng ý cưới nhàn nhạt, rất ưu nhã lại có phong cách, làm đàn ông nhìn không chớp mắt."Cô ấy rất đẹp." Dương Tư Dục dịu dàng mở miệng. Cô rất muốn bắt bẻ người phụ nữ trong mắt anh, nhưng lại chịu thua kém, người phụ nữ kia xác thực làm cho người ta mở rộng tầm mắt."Ai? Triệu tiểu thư?" Tròng mắt đen của Lương Tĩnh Hanh nhìn chằm chằm Diệp Thời Trần, không có một giay nháy Tư Dục không trả lời, chỉ yên lặng dời đôi mắt trong vắt đi nơi khác, cô gắng thu lại tam tư chua xót của mình. Từ khi anh bước vào hội trường, đôi mắt đã nhìn chằm chằm vào mỹ nhân tóc dài đó, giống như chớp mắt một cái cũng sợ mất nay, cô vì anh tỉ mỉ trang điểm, mái tóc dài được bới trên đỉnh đầu, lộ ra cái gáy duyên dáng, mặc dù lễ phục màu đen khiêm tốn, nhưng lại được thiết kế rất gợi cảm, váy đuôi cá, bên hông được khắc hoa thành từng đường ôm gọn vòng eo mảnh qua, anh không đặt cô trong lòng, chỉ nhàn nhạt khen cô một câu - Cô tối nay rất đẹp hơn, cũng chỉ là Diệp Thời Tần xinh đẹp. Mà Diệp Thời Tần xinh đẹp cũng không cần anh mở miệng nói, chỉ nhìn đôi mắt anh đã nói lên tất cả."Tôi không quen với những giao thiệp như vậy, tôi đi hít thở một chút, để bàn xong hợp đồng này, anh tốt nhất nên nói chuyện với Triệu tiểu thư trước rồi hãy đi tán gái."Dương Tư Dục bỏ lại mấy câu nói, xoay người rời đi. Muôn cô trơ mắt thấy anh nhìn một người phụ nữ khác đến chảy nước miếng .. Thật xin lỗi, cô không có lòng vị tha lớn như Tĩnh Hanh quay đầu nhìn cô một cái, không nói gì, chỉ nghĩ cô không quen với những trường hợp náo nhiệt, rất nhanh chuyển mắt sang mục tiêu của mình đi Tu Dục đưa mắt tìm kiếm, chọn một góc yên tĩnh đi đến. Âm nhạc vẫn vang lên, mọi người còn đang huyên náo, nhưng lỗ tai cô dường như ngăn cách tất cả, không muốn nghe thấy bất cứ điều nhanh, lễ phục màu đen biến mất sau cây đại thụ, hai vai trần trắng trẻo mặc dù mê người, nhưng cũng không ai có thể thấy được nơi cô đang tới nay, cô tự nhận mình không thích hợp với những buổi tiệc như vậy, cho nên đối với tất cả lời mời cô đều cự tuyệt. Bởi vì Lương Tĩnh Hanh mở miệng, cô mới căn răng đồng ý, chỉ là ...Đôi mắt trong suốt sáng ngời, không tự chủ được hướng đến nơi đang náo nhiệt, không rời tiêu điểm của mình - Lương Tĩnh cười, nụ cười tràn đầy tự tin, làm cho người ta cảm phục, phong thái ưu nhã, không trách được phụ nữ đối với anh hồn siêu phách tán, một lòng hãm anh thỉnh thoảng nói vài câu với Triệu tiểu thư, thỉnh thoảng như nói nhỏ bên tai Diệp Thời Tần, hết sức thong dong. Chỉ là .. bên môi Diệp Thời Tần chỉ mang nụ cười lễ phép, xem ra .. Mị lực của anh đã mất đi ưu thế, phải thêm chút sức mới cô khẽ nâng lên, ở một nơi không ai chú ý, đôi mắt trong sáng cũng không giấu diếm chứa đầy vẻ ưu thương. Tim của anh, không có ở trên người cô."Haizz.." Thở dài một cái, Dương Tư Dục lúc này mới hiểu, cô tự làm khổ mình đến không thể giải thích được sao nên nông nơi này, là muốn tránh anh, nhưng không ngờ, đến rồi vẫn một mực nhìn chằm chằm anh."Có có biết bây giờ điện thoại đi dộng được sử dụng rất tốt, chụp hình 'anh ta', có thể ngắm nhìn lâu hơn." Đột nhiên có một giọng đàn ông vang lên phía sợ Dương Tư Dục quay đầu lại, lảo đảo lùi lại ba bước chân. Một bàn tay rất nhanh đưa ra, ôm ngang hông cô, ổn định thân thể cô, miễn cho cô một thân tinh xảo lễ phục lại ngả chổng chân lên trời."Cám ơn." Dương Tư Dục xấu hổ đứng lên, đưa tay đẩy bàn tay đang ôm bên hông cô ra, anh ta ngược lại rất lịch sự thu tay, không có chút ý xấu dừng góc tối, người đàn ông toàn thân tây trang màu đen, mặc dù phong cách khiêm tốn, nhưng người may rõ ràng rất để tâm, hết sức hợp với thân góc độ một thiết kế sư mà nói, bộ tây trang trên người anh ta phơi bày đầy đủ hai vai rộng lớn, thắt lưng thẳng tắp, xem ra thân hình rất cao lớn."Núp trong bóng tối dọa người, không phải là hành động một thân sĩ nên có." Dương Tư Dục nói chuyện rất thẳng thắn, nhắm thẳng vào sai lầm của anh góc tối truyền đến tiếng cười của người đàn ông "Núp trong bóng tối dọa người, không phải là hành động của thân sĩ .. Như vậy, núp trong bóng tối rình đàn ông, chính là hành động rất kín đáo?"Người đàn ông trong bóng tối hỏi ngược lại, trong lời nói rõ ràng có ý nhạo báng. Nghe được anh nói như vậy, Dương Tư Dục biết, lúc cô nhìn Lương Tĩnh Hanh đã không cẩn thận để người này phát muốn mở miệng giải thích, nhưng lại cảm thấy đối với một người xa lạ, giải thích những điều kia cũng vô lúc cô ngẩn ra, người đàn ông đi ra khỏi bóng tối, lộ ra thân hậu thành thật, một gương mặt đàn ông chân khuôn mặt này nhìn rất quen."Tôi nói thật, cô không nghĩ nên chụp một tấm hình sao? Tôi thấy cô ngắm anh ta cũng chảy nước miếng rồi kìa." Người đàn ông nghiêm túc đề nghị."Thứ nhất, năng lực tự chủ của tôi rất tốt, sẽ không để nước miếng chảy ra. Thứ hai, tôi nhìn chằm chằm anh ta, không phải nguyên nhân như anh nghĩ, anh ta là ông chủ của tôi, tôi phải chú ý đến tình trạng của anh ta, tuỳ thời còn tiếp ứng." Cô đường hoàng giải đàn ông như bừng tỉnh hiểu ra "Thì ra là như vậy, tôi đã hiểu." Anh cười cười, giọng nói mặc dù vẫn có chút giễu cợt, nhưng cũng đã bớt đi rất ra người đàn ông này đang nói một đường nghĩ một nẻo, Dương Tư Dục lắc đầu "Đàn ông cười như vậy, thật sự rất đáng ghét, nhất là đối tượng được báo chí tạp chí viết đầy trên mặt báo để đẩy mạnh tiêu thụ. Là người đàn ông độc thân hoàng kim có một không hai, Triệu gia Đại thiếu gia, Triệu Mạnh Tề tiên sinh." Cô miễn cưỡng kéo ra khuôn mặt tươi dù trong lòng vẫn biết, lời này cũng không êm tai, nhưng cô không muốn che dấu bất mãn của mình. Bị người ta rình trộm bí mật của mình đã quá xấu hổ, người kia còn cố tình đạp vào nỗi đau của cô, thật sự làm cho cô không có cách nào bình tĩnh Mạnh Tề trên mặt thoáng qua vẻ ngạc nhiên "Cô biết tôi?" Anh khẽ cao giọng, vai tựa vào đại thụ kế bên, từ đầu đến cuối trên mặt vẫn là nụ cười chưa tắt."Đây là địa bàn của Triệu gia, tôi nên biết anh." Sắc mặt Dương Tư Dục giận hờn nhìn không thay đổi, tuỳ tiện tìm một lý do, trả lời anh lấy anh, cũng không phải như mình nói, chỉ là vì cô bước vào nhà của người ta, cũng nên tìm hiểu tình hình một chút. Thân là nhà thiết kế áo cưới, mỗi người chưa lập gia đình, nhất là người có địa vị trong xã hội đều là khách hàng của cô, cô cũng nên chú là tìm kiếm khách quá, trải qua chuyện vừa rồi, Dương Tư Dục không cho rằng bọn họ còn có thể làm đối tác."Cô biết tôi, còn nói chuyện với tôi như vậy?" Trên mặt Triệu Mạnh Tề đầy hứng thú. Phụ nữ biết anh, anh cũng không nhạc nhiên lắm. Chỉ kinh ngạc, người phụ nữ này biết anh, nhưng vẫn nói chuyện với anh như vậy, thái độ tự nhiên giống như cô nói chuyện với một người qua đường nào đó, cô thậm chí còn lười phải che giấu sự chán ghét trong biết rõ, vì anh nhiều chuyện, dòm ngó cô nhìn chăm chú một người đàn ông khác. Triệu Mạnh Tề không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, nhưng mới vừa rồi thế nhưng anh lại không quản được miệng của mình, dám cắt đứt suy nghĩ của là bởi vì, cô thật sự quá bi thương, đôi mắt trong veo kia như có thể bất cứ lúc nào sẽ rơi lệ. Anh chưa bao giờ thấy được một ánh mắt của một người phụ nữ nào thâm tình, chuyên chú như vậy, nhất là người đàn ông kia lại đang vui vẻ trò chuyện với người phụ nữ không phải là người dễ dàng mềm lòng, nhưng bởi ánh mắt cô mà cảm thấy đau long. Nếu như anh quấy rầy có thể tạm thời cắt đứt thương tâm của cô, vậy anh cũng nguyện ý thử một lần."Có người bởi vì anh là Triệu Mạnh Tề mà không nói chuyện với anh như vậy?" Dương Tư Dục học thái độ của anh, cũng không thu lại sự tức giận của có thể bớt phóng túng, nhưng cô không muốn. Đó là lý do vì sao cô không thích hợp với những trường hợp giao tiếp, chỉ thích nhốt mình trong phòng vẽ tranh thiết tốt quá, cô chẳng những chọc giận khách hàng tiềm năng trong tương lai, mà kế hoạch tiếp cận với thiên kim của Triệu gia cũng biến Mạnh Tề đầu tiên là ngẩn người, sau đó vui vẻ cười lên "Ha ha ha, ha ha.. ha ha." Mới đầu, anh chỉ là không biết trả lời sao, nhưng anh càng cười càng cảm thấy vui vẻ, thậm chí càng vui vẻ cười to Tư Dục có chút không hiểu nhìn chằm chằm anh, đôi mắt ánh lên vẻ nghi ngờ."Thật xin lỗi... hahhah... Thật xin lỗi, tôi thật sự ... hahah.. không có cách kềm chế." Triệu Mạnh Tề cố gắng khống chế mình, nhưng là sự vui vẻ từ đáy lòng tràn ra, như là sóng nước càng lan rộng hơn."Tôi đi ra ngoài." Dương Tư Dục khẽ nhếch mày, tiếc nuối mình không có tâm tình vui vẻ như anh "Thật cao hứng tôi có thể làm anh vui vẻ."Cô nhún vai khẩu bất đối tâm, dối trả trưng ra khuôn mặt tươi cười, xoay người rời đi."Từ từ .." Triệu Mạnh Tề hắng giọng, ngưng cười, bước đến trước mặt cô "Tôi thành thật xin lỗi, thật, thật xin lỗi, xin tiểu thư đừng nóng giận, cũng đừng vội vả bỏ đi."Dương Tư Dục nhìn anh đưa tay ra, từ từ nhìn lên khuôn mặt thành khẩn của anh, nhìn thẳng vào mắt anh. Cô có thể nhìn ra được, anh ta thật lòng xin lỗi mình. Cô luôn luôn nóng nảy, giận cũng nhanh mà hết cũng nhanh, không cần thiết phải làm quá đáng, chứ đừng nói chi, đưa tay không đánh người đang tươi cười."Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh, nhưng tôi cũng muốn đi ngoài." Dương Tư Dục hướng về phía anh gật đi đến đây, chỉ muốn làm cho mình tỉnh táo hơn, nhưng nếu đã không được, cũng không cần thiết phải ở lại."Ách.." Triệu Mạnh Tề thấy cô cương quyết muốn rời đi, khó có được chút luyến tiếc chấm dứt sự vui vẻ ngắn ngủi này "Ở lại tôi nói cho cô biết vì sao tôi cười vui vẻ đến vậy."Nghe vậy, mày Dương Tư Dục nhếch cao. Về chuyện này, cô có hứng thú muốn biết "Được, tôi ngược lại rất muốn biết, tôi đã nói gì khiến anh cười đến vậy."Cô học anh nâng cánh tay, lộ ra xương quai xanh mảnh khảnh, bờ vai trần hết sức mê người. Ban đêm, dưới ánh đèn mờ nhạt, trên chiếc giường lớn trong phòng, truyền đến âm thanh nam nữ thở dốc."A..ừ..rất thoải mái.." Tiếng phụ nữ rên rỉ vang vọng trong căn phòng tối, đặc biệt làm người nghe mất đàn ông nâng nơi đẫy đã của người phụ nữ lên, đôi mắt sáng ngời có thần, trong mắt có lửa dục thiêu đốt."Tĩnh Hanh.. em không chịu nổi.. nhanh ..." Người phụ nữ yêu kiều hờn giận, giống như lửa dục dâng cao, không thể kềm chế vào đôi mắt khát vọng của người phụ nữ trước mắt xinh đẹp, đáy mắt Lương Tĩnh Hanh lóe lên lửa dục vọng biết đã đến lúc."Nhanh,... Hanh .... Nhanh, người ta thật khó chịu..." Giọng người phụ nữ yêu kiều thúc giục, mở đôi mắt mềm mại đáng yêu như muốn câu hồn Lương Tĩnh mỏng cong lên, anh thản nhiên cười tà "Chính là muốn em phải khó chịu, lần sau mới nhớ tôi.""Hanh, là lỗi của em, em không nên không chịu nỗi cô đơn, em rất yêu anh.." Bàn tay mềm mại của người phụ nữ bấu víu lên bờ vai anh, để lại dấu tay thật sâu, thúc giục anh tăng nhanh động thể của cô bị anh khơi lên dục hỏa quen thuộc, làm cho toàn thân như lửa đốt, anh lại cố tình không muốn thoả mãn cô, làm cho cô rất khó Tĩnh Hanh hừ khẽ một tiếng, cô nói yêu anh, anh biết .. Nhưng chỉ có hai tuần không gặp, lại có tin tức truyền ra người phụ nữ này ôm hôn người đàn ông khác trên dù anh không để ý đến chuyện này, nhưng đột nhiên nghe nói làm tự ái đàn ông của anh nổi lên, cảm thấy bất mãn. Chỉ là, như đã nói qua, tình yêu nam nữ đối với anh không là gì, bản thân anh cũng không thật tình nên cũng không thể đòi hỏi sự chung thuỷ của người phụ nữ quá đáng nghĩ như vậy, tức giận trong ngực mất hết, anh cũng không keo kiệt vài lời nói ngon ngọt chết người kia, muốn nói tình, muốn nói yêu, thật ra rất đơn giản."Anh cũng rất thích em, cho nên phải đùa giỡn trước cho em cảm thụ được bị đau cũng là một loại hạnh phúc." Lương Tĩnh Hanh hôn nhẹ lên tai người phụ nữ, thì thầm nói nhỏ, nhưng vẫn không chịu tiến vào."Xin anh, Tĩnh Hanh... đừng như vậy .. cho em .." Hai tay thon mềm của người phụ nữ ôm lấy cổ anh, hai chân kẹp lấy thắt lưng, cố gắng đong đưa thân thể nghênh hợp với khát vọng của người phụ nữ đã đến biên giới sụp đổ, Lương Tĩnh Hanh quyết định dừng lại trừng phạt cô, muốn giải phóng chính mình cũng giải phóng thì chậm, nhưng hành động thì nhanh, di động bên mép giường đột nhiên vang lên âm thanh giống hệt như tiếng xe cảnh sát làm người khác sợ reo chói tai, trong nháy mắt cắt đứt cảnh xuân sắc nhộn nhạo trong phòng, không chỉ có người phụ nữ ngẩn ra, cả động tác của Lương Tĩnh Hanh cũng dừng lại."Tĩnh Hanh?" Người phụ nữ dưới thân đang cực kỳ mong đợi, không hiểu tại sao anh đột nhiên như bị điểm huyệt, mặc dù cô rất muốn hỏi, anh vì sao lại dùng tiếng chuông đó.. thật là đáng sợ , nhưng lúc này, đó không phải là chuyện cô muốn biết. Tiếng chuông chói tai vẫn còn đang reo, Lương Tĩnh Hanh dời tầm mắt nhìn điện thoại, trên gương mặt tuấn tú hơi băn khoăn."Đừng nghe, Tĩnh Hanh, cho em .." Phát hiện anh đang suy nghĩ có nên nghe điện thoại hay không, người phụ nữ càng gấp gáp thúc giục, mơ hồ sợ mắt Lương Tĩnh Hanh di chuyển từ di động xuống gương mặt đang khát khao của người phụ nữ dưới thân, dục vọng bên dưới khó nhịn, anh dường như chỉ muốn bắt đầu động phụ nữ thấy vậy mừng rỡ, cho là mình có thể hưởng thụ sự kích thích nhất, vui vẻ nhất. Đầu dây bên kia dường như không còn kiên nhẫn, tiếng chuông chói tai sau mười giây thì ngừng khi chuông điện thoại ngừng reo một lát, gương mặt đẹp trai của Lương Tĩnh Hanh bỗng chốc trở nên xanh mét, giống như vừa bị đánh một quyền. Trong lòng anh hiểu, đây là thông điệp đầu tiên của "Cô"."Hanh ..." Dục vọng không được thỏa mãn, mắt thấy tiếng chuông đã ngừng, người phụ nữ lại lên tiếng thúc là, Lương Tĩnh Hanh không có tâm tình tiếp tục, thân thể chấn động, đôi môi mỏng khẽ nguyền rủa "Lúc nào không gọi, lại gọi đến đúng lúc này, cô gái nhỏ này thật sự đáng chết, cố ý phá hư chuyện tốt của mình.."Anh cắn răng, chịu đựng dục vọng đang căng chặt đau đớn, nhìn ánh mắt chờ mong của người phụ nữ dưới thân, anh không cam tâm tình nguyện rút ra."Tĩnh Hanh?" Người phụ nữ sợ hãi kêu, không ngờ anh vì một cuộc điện thoại mà ngừng mặt Lương Tĩnh Hanh áy náy, nhìn cô nhún vai đứng dậy mặc quần áo "Hết cách rồi, Thiên Vương lão tử gọi tới, không thể không nghe." Động tác cũng khó khăn vì dục vọng chưa tiêu tan, sắc mặt hơi khó coi."Nhưng điện thoại đã ngừng!" Người phụ nữ vẫn còn giãy dụa."Sẽ gọi lại nhanh thôi." Lương Tĩnh Hanh vừa mới mặc quần dài, ngón tay chỉ vào điện thoại di động, tiếng reo chói tay như xe cảnh sát quả nhiên lại vang Tĩnh Hanh lắc đầu, trong lòng không ngừng độc thoại. Cho dù không tình nguyện nhưng trước ánh mắt khó tin của người phụ nữ nghe điện thoại"Cô có biết cái gì gọi là 'tên đã lắp vào cung' không?" Lương Tĩnh Hanh tức giận nói với người trong điện thoại, kẹp điện thoại vào giữa vai và tai, lấy áo sơ mơ trên ghế mặc kia đầu dây, truyền đến một giọng hừ nhẹ "Không hài lòng à? Vậy cúp!" Giọng mềm mỏng khiêu khích của một cô gái truyền đến, hỏi anh cái gì gọi là "tên", nhưng trong lòng thì biết rất rõ ràng."Thật có thể treo?" Lương Tĩnh Hanh hừ trong miệng hỏi, động tác trên tay cũng không ngừng. "Thật sự có thể treo, tôi đây không cần mặc quần áo đúng không?""Dĩ nhiên có thể!" Vẫn là giọng nữ dịu dàng trả lời. "Chỉ là mấy bản thiết kế trong tay tôi có thể trực tiếp bỏ vào máy cắt giấy, anh cũng không cần xem lại bản thảo, cứ cầm viết vẽ mấy tờ là được rồi.""Ngàn lần đừng nói đùa, hoàng hậu nương nương của tôi." Lương Tĩnh Hanh không muốn năn nỉ cũng không được "Đó là bản vẽ áo cưới của con gái nhà họ Trần chỉ định riêng cô thiết kế, tôi là cái gì đâu ..""Anh thật sự không phải là gì.." Giọng cô gái mơ hồ có chút tức giận khiến đầu Lương Tĩnh Hanh khẽ rung, nhưng giọng nữ ngay lập tức khôi phục lại vẻ dịu dàng "Nhưng anh là ông chủ của tôi.!"Giọng nói kia chứa đựng sự tức giận, mặc dù tan biến rất nhanh, nhưng Lương Tĩnh Hanh cũng không dám khinh thường, anh hiểu rất rõ "Tư Dục ..." Anh dịu dàng nói "Đừng gọi tôi là ông chủ, mỗi lần tôi nghe cô gọi ông chủ thì nổi da gà, tôi biết cô là tốt nhất.""Hừ!" Dương Tư Dục ở bên đây xì khẽ. Lại giở công phu nịnh hót, đối với đàn bà đều như vậy, không hề có thành cây bút vẽ đã bị gọt còn chút xíu gõ nhẹ lên bàn, tâm tư xoay chuyển, sau đó vòng qua mấy vòng "Đừng lãng phí thời gian, rốt cuộc anh có tới hay không?" Dương Tư Dục trực tiếp đưa ra thông điệp cuối cùng."Tới, đương nhiên tới!" Lương Tĩnh Hanh là một thương nhân, mà thương nhân thì tuyệt đối không để một đồng xu rớt qua kẽ tay."Mười lăm phút nữa có mặt." Dương Tư Dục không hề khách khí."Làm ơn, cô không tính thời gian kẹt xe." Lương Tĩnh Hanh muốn kéo dài thêm thời gian."2 giờ nửa đêm, thành phố Đài Bắc còn có thể kẹt xe sao?" Dương Tư Dục lạnh lùng nhắc nhở."Ách.. Được rồi" Ngược lại Lương Tĩnh Hanh đã quên thời gian, nhưng bản chất thương nhân vẫn còn, vẫn tiếp tục cò kè mặc cả nói "Ít nhất cũng phải nửa giờ""Thì tôi cho anh nửa giờ, chậm một phút tôi cũng sẽ không khách khí." Dương Tư Dục luôn nói được làm được, cô tin hơn mười năm quen biết anh, anh rất rõ tình tình của cô."Nhất định." Lương Tĩnh Hanh đương nhiên biết rõ, anh đã chịu một lần dạy dỗ của năm trước, từng có một lần nửa đêm cô gọi điện cho anh, khi đó, anh cũng đang ở trên giường với một người phụ nữ, lúc ấy anh còn tưởng với giao tình nhiều năm của họ cô sẽ xem xét lại, nên không để ý đến cô, không để tối hậu thư của cô ở trong lòng. Không ngờ, hôm sau kêu cô cho xem bản thảo, cô lấy ra một đống giấy vụn đã bị cắt, anh khuấy đảo một lần rồi lại khuấy đảo một lần nữa, ý định muốn ráp lại thành hình. Nhưng anh ghép mãi cũng không thể thành hình nổi giận uy hiếp đuổi cô ra khỏi phòng bắt cô vẽ lại, nhưng cô không hề khách khí cự tuyệt, không chút yếu thế, cũng nói cho anh cô muồn được tôn trọng. Cô có thể làm việc đến nửa đêm, vùi mình trong công ty thiết kế "Lục Tâm" của anh làm một nhà thiết kế bình thường, buông tha cơ hội làm việc độc lập, cùng công ty sinh sau ngày cô đưa bản thảo hôm đó, cô yêu cầu anh phải chấp nhận lúc nào cô gọi thì phải đến., xong bản thảo phải đến xem, cô mới có thể hoàn toàn thả lỏng cơ thể nghĩ đó về sau, anh ghi nhớ trong lòng, không dám sơ suất, coi như "tên" đã ở trên cung,, anh cũng không dám "bắn" ."Được, chờ tôi, tôi lập tức đến." Lương Tĩnh Hanh không để lãng phí thời gian, tắt điện thoại, cùng lúc đó, anh cũng đã mặc xong quần gái trần truồng trên giường, bộ mặt như có vẻ không tin, nhìn anh quần áo chỉnh tề chuẩn bị rời đi "Anh phải đi sao?" Người phụ nữ thiếu chút nữa té từ trên giường xuống."Xin lỗi, anh không đi không được." Lương Tĩnh Hanh cũng không muốn như vậy, làm khó mình, chỉ là, nhưng kinh nghiệm nhiều năm qua, đã dạy anh không thể đấu cùng Dương Tư Dục, nếu không người thua nhất định là anh."Tĩnh Hanh, Tĩnh Hanh ..." Người phụ nữ kêu một lần rồi một lần, nhìn bóng dáng cao lớn quay đầu đi tới cửa phòng, ánh mắt đầy vẻ áy náy mỉm cười, quyết định ở trước mặt cô đóng cửa."Lương Tĩnh Hanh!" Người phụ nữ ở phía sau thét lên chói tai cũng không ngăn cản được anh rời phút trước căn phòng này đầy cảnh xuân sắc, giờ chỉ còn lưu lại tiếng người phụ nữ đang nguyền rủa. Mà Lương Tĩnh Hanh đã trên đường đi đến phòng làm việc của Dương Tư phòng làm việc mờ tối, chỉ có một chiếc đèn bàn sáng, một bóng dáng mảnh khảnh nằm trên bàn làm việc ngủ mê. Mái tóc đen nhánh được khéo léo búi lại bằng một cây bút máy trên đỉnh đầu, có mấy sợ tóc rối tung phủ xuống bờ vai trong chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của nhiên, động một cái, cô giật mình tỉnh giấc. Dương Tư Dục chống cằm lên, lộ ra một gương mặt trái xoan trắng noãn thanh tú, một cặp mắt to, sống mũi thẳng tắp, cộng thêm một đôi môi hồng, xem ra là một mỹ nhân, chỉ tiếc.."Lương Tĩnh Hanh đáng chết, lại lên giường với phụ nữ." Cô nghiến răng nghiến lợi, từ đôi môi ướt át đỏ mộng phát ra tiếng, đôi mắt sáng ngời híp lại thành một đường ngang, sát khí kinh người, phá hư vẻ trong suốt trên khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đoan trang diễm giơ đầu lên, nhìn đồng hồ treo tường, xác định mình đã ngủ gục 25 5 phút nữa thì anh ta sẽ đến trễ."Mỗi lần làm trâu đều làm ngựa giúp anh ta, để cho anh đi phong lưu khoái hoạt .. Anh tốt nhất nên đến đúng giờ, bằng không tôi nhất định để cho anh rất khó coi.." Dương Tư Dục phẫn hận mở quay đầu nhìn, cửa chính vẫn không nhúc nhích, giống như cánh cửa kia có thù với cô. Hai mắt vì nhìn chăm chú một điểm quá lâu nên cô cảm thấy hoa mắt, chỉ có thể vội vàng nhắm mắt lại, chờ đợi cảm giác hoa mắt qua đi. Khi mắt khôi phục lại bình thường, nâng khí thế của bản thân lên."Dương Tư Dục à Dương Tư Dục, cô điên hay là ngu ngốc, lần nào cũng như vậy." Cô không khách khí nhấc tay tự gõ lên đầu, giống như đang trừng phạt sự ngu xuẩn của mình."Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc!" Cô liên tiếp gõ lên đầu mình, xuống tay không chút lưu tình. Đau đớn truyền đến, nhưng cũng không cách nào giảm thấp sự buồn bực trong lòng, cô mệt mõi nằm xuống mặt bàn thở lần rồi lại một lần, cô luôn trách mắng bản thân, nhưng .. cứ như vậy cô biến mình thành một người phụ nữ đáng bị khinh biết với Lương Tĩnh Hanh mười năm, từ khi bắt đầu học đại học, bọn họ chung một khóa, thậm chí khi ra nước ngoài, họ cũng học chung một trường. Khác nhau chính là, cô học khoa thiết kế, còn Lương Tĩnh Hanh vì phải thừa kế sự nghiệp của gia đình, học khoa quản lý. Nhưng bọn họ vẫn dây dưa không nước ngoài, hai người là bạn tốt, ngay cả chỗ ở cũng gần, chỉ cách nhau một vách ngăn. Cũng bởi vì "gần" như vậy, nên cô cũng hiểu rõ anh hơn, "Gặp gỡ bạn bè". Mỗi đêm , đều truyền đến những giọng nói cao thấp khác nhau, tiếng rên rĩ kiều mị khác nhau để lại cho cô ấn tượng sâu từng, cô thận trọng nói với mình, chẳng qua là đã từng! Cô đã từng rung động với anh, nhưng lúc bọn họ trở thành hàng xóm với nhau, tình yêu này cô đã cho tiêu tan từ ngày, đều chạy theo đưa đón, nói lời ngon tiếng ngọt, mỗi người phụ nữ đều vì anh mà điên cuồng. Càng làm cô xem thường tất đàn ông kia, quả thật là một kỹ nam, cũng may, anh ta thuỷ chung không xem cô thành đối tượng theo đuổi. Giấu tất cả tâm tư tình cảm, khát vọng và buồn tủi trong lòng, cô tự nói với chính mình, đây là điều may mắn. "Trừ anh ra không ai ngủ ở phòng khách." Cô đặt trứng chiên ra dĩa, thêm chân giò hun khó. Mặc dù nấu nướng đơn giản, nhưng mùi vị rất nói câu kia, làm cho tâm tình anh thật tốt, nhưng vẫn không quên kháng nghị lại sự xem thường của cô."Tôi cũng là người." Lương Tĩnh Hanh bất mãn oán trách, chủ động nhận lấy dĩa thức ăn trên tay cô, ngồi xuống bàn ăn."Dạ, anh là người, một người khách không mời mà tới, còn xem phòng khách của của chủ nhà làm phòng ngủ của mình." Dương Tư Dục đã quen với sự tự nhiên của anh, cầm dĩa thức ăn của mình đi đến bàn ăn, ngồi đối diện với anh."Đó là do chủ nhà biết trọng người tài, cung cấp ăn, dụ dỗ uống, còn tặng luôn chỗ ngủ ..." Lương Tĩnh Hanh nhét một nửa phần trứng chiên vào miệng, gương mặt thỏa mãn."Này! Cái gì gọi là tặng luôn chỗ ngủ? Anh đừng nói lung tung, tôi còn muốn kết hôn." Dương Tư Dục trừng mắt liếc anh "Nói hươu nói vượn nói bậy bạ".Lương Tĩnh Hanh cười khẽ, nhìn cô đưa ra hai hàm răng trắng "Vừa mở mắt đã nhìn thấy một con cọp cái đang giương nanh múa vuốt, thật khiến người ta tinh thần phấn chấn." Anh ăn rất ngon lành, hai ba cái mang thức ăn trên bàn ăn sạch, đem chân giò hun khói thơm ngát nhét vào quen với việc anh cướp bóc thức ăn của cô, cô chỉ lắc đầu, cũng may cô nấu nhiều hơn, sẽ không bị đói "Ăn của tôi, uống của tôi, còn ví tôi như cọp mẹ... Chậc,, chậc,..! Lương Tĩnh Hanh, anh thật là tốt."Dương Tư Dục uống một ngụm sữa tươi, cười nhẹ với anh. Mặc dù cô đang cười, nhưng anh biết tính cô, đó là biểu hiện cô sắp nổi giận."Ha ha ha..." Lương Tĩnh Hanh cười gượng, trong lòng lo sợ, vội vàng chuyển sang chuyện khác "Đừng nói chuyện này nữa, ngày hôm qua bản thảo chúng ta còn chưa xem xong, chỉ là, tôi có một việc quan trọng cần làm, có thể đến công ty mới bàn tiếp được không?" Mặc dù biết cô sẽ không cự tuyệt nhưng anh vẫn rất "khách khí" mở miệng yêu cầu."Ông chủ đã lên tiếng, nhân viên có thể nói không sao?" Dương Tư Dục nhìn anh dò xét, lúc anh ngủ say trên ghế sopha, cũng biết anh sẽ yêu cầu như Tĩnh Hanh thiếu chút cười ra tiếng, hiện tại mà nói, cô thật giống là một nhân viên bình thường. Nhưng thái độ của cô ngày hôm qua, cũng không biết ai mới chính là ông chủ. Chỉ là, anh là một ông chủ tốt, có thể thông cảm với sự cực khổ của nhân viên, cho nên anh không muốn so đo với rất trong, ánh mặt trời rất đẹp, mà tâm tình của anh.. cũng rất tốt. Nếu như anh nhớ không lầm, mỗi lần anh ngủ trên sopha phòng khách nhà cô, đều ngủ rất ngon, rất yên ổn, vừa thơm vừa ngọt. Tâm tình anh tốt đến nổi gặp những khách hàng khó tính, anh đều có thể giải quyết rất tốt."Tư Dục..." Lương Tĩnh Hanh thận trọng gọi cô."Cái .. Khụ .. khụ..! Chuyện gì?" Cô hắng giọng, rất ít khi nghe anh dịu dàng gọi cô, làm tim cô đập thật nhanh."Thương lượng với cô một chuyện." Tròng mắt đen thâm thuý nhìn cô, môi mỏng khẽ nâng lên nụ cười, vừa hấp dẫn vừa mê người. Tim Dương Tư Dục đập nhanh hơn, không tự chủ nuốt nước miếng."Có chuyện gì... Nói đi." Tim của cô đập rất nhanh, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi, cô nắm chặt tay thành quả kế tiếp, tay của anh đột nhiên vượt qua bàn ăn cầm lấy tay cô. Dương Tư Dục thở dốc vì kinh ngạc, nhìn chằm chằm bàn tay đang bị anh nắm không thể dời mắt."Anh muốn gì .. Anh muốn làm cái gì?" Ngay cả câu nói của cô cũng không được rõ ràng."Chuyện này, cô nhất định phải đống ý với tôi." Lương Tĩnh Hanh nhìn đôi mắt đang mở lớn của cô, đôi mắt đen lóe sáng, chăm chú nhìn cô mỉm tim của Dương Tư Dục chưa từng đập nhanh như vậy, mãnh liệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, 'Bình bịch, bình bịch', chấn động màng nhĩ của cô. Anh muốn nói gì? Anh sẽ nói gì? Còn là .. Anh đã biết gì? Muốn cô đồng ý chuyện gì? Tất cả suy nghĩ, đảo qua một vòng trong đầu, cô cũng không đoán ra anh rốt cuộc muốn cô làm gì?Bình bịch.. Bình bịch... Bình bịchThật gấp, thật là nhanh, không thể khống chế được. Đang lúc trái tim Dương Tư Dục như nhảy ra khỏi lồng ngực, Lương Tĩnh Hanh mở miệng "Cô bán ghế sopha này cho tôi đi."Anh vừa nói xong, bàn ăn im lặng, Dương Tư Dục không nói câu nào gấp gáp điều chỉnh hô hấp của mình, muốn bình tĩnh lại. Khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn của cô từ tái nhợt chuyển hồng. Chậm chút nữa, đầu cô giống như có boom nổ tung, đại não như ngừng hoạt động, trước mặt tối sopha? Cái anh muốn .. Không phải là cô, mà là ghế sopha của như quả lựu đạn còn lại tàn lửa, tia lửa thật nhỏ, nhưng từ từ đốt thành một ngọn lửa lớn, lan ra đồng cỏ cháy lớn, cô nắm chặt hai tay thành nắm đấm, đến đầu móng tay cũng đâm vào thịt."Cô sao vậy?" Lương Tĩnh Hanh phát hiện ra sắc mặt cô thật khó coi "Tối qua ngủ không ngon sao?"Dương Tư Dục đang cố gắng khống chế cảm xúc, chỉ cắn chặt môi dưới, một câu cũng không nói."Cô nên thử ngủ trên ghế sopha một lần, ngủ rất ngon, mỗi lần tôi ngủ ở đây, một giấc là đến sáng, cho nên, chúng ta thương lượng, cô bán ghế sopha cho tôi."Anh mặc dù kêu cô ngủ thử một lần, nhưng cũng không quên kêu cô bán ghế sopha lại cho mình."Không bán!" Dương Tư Dục rốt cuộc tìm lại được giọng nói của mình, lạnh lùng giống như ở Bắc Cực."Không thể thương lượng sao? Tôi trả gấp hai giá tiền." Lương Tĩnh Hanh vẫn không từ bỏ ý định, cho dù cô lạnh lùng nhìn anh."Không bán!" Cô vẫn không thay đổi, lạnh lùng nói, tức giận lại nhanh chóng tăng cao."Gấp ba!" Anh vẫn không từ bỏ, tiếp tục trả giá thật một câu nói của anh, lửa giận trong lòng Dương Tư Dục càng lớn, lý trí bị phẫn nộ quét sạch "Tôi nói không bán!" Dương Tư Dục rất tức giận rống to "Gấp mười cũng không bán!"Đột nhiên, một quả boom nguyên tử trước mắt anh nổ lớn, anh dù thích cái ghế đến cỡ nào cũng biết không thể tiếp tục."Được rồi,.. tôi không mua nữa." Tạm thời buông Tư Dục nhìn anh buông tha ý định của mình cũng không hết giận, cô dứng lên, muốn trong thời gian ngắn nhất rời khỏi bàn ăn."Cô không ăn nữa sao?" Nhìn dĩa thức ăn của cô vẫn còn, thậm chí sữa tươi cũng chưa uống xong."Bị anh chọc tức đến no rồi." Dương Tư Dục lầu bầu, đặt ly sữa chưa uống xong lên bàn. Anh không nghĩ ngợi cầm lấy đưa lên miệng uống sạch."Cái gì?" Anh không nghe rõ cô nói gì, rất biết điều đem ly chén để vào bồn rửa, trực tiếp đi vào nhà tắm."Được rồi! Đừng tức giận nữa, lấy dùm tôi quần áo đi. Ngày hôm qua tôi cũng chưa tắm, nếu khách hàng bị dọa đến chạy thì nguy." Lương Tĩnh Hanh là người giỏi gió chiều nào theo chiều đó, biết cô rất nóng tính, nhưng cũng hết giận rất nhanh, được tắm rửa, tâm tình của anh rất tốt."Anh coi tôi là người hầu của anh? Hay xem tôi là vợ anh?" Dương Tư Dục tức giận nhìn anh chằm lần anh tới đây, cũng để lại mấy bộ quần áo, mặc dù là đem đi tiệm giặt ủi, nhưng anh thật đem nhà cô giống nhà Tĩnh Hanh đứng trước cửa nhà tắm, suy nghĩ câu hỏi của cô. Một lúc sau, anh đột nhiên quăng ra một câu "Nếu có thể làm vợ, cũng là một chuyện tốt."Dứt lời, anh đóng cửa lại, để cô một mình ngoài cửa. Làm vợ... Không tồi? Dương Tư Dục sững sờ đứng tại chỗ, nhìn cửa nhà tắm đóng chặt, đáy lòng đã bình tĩnh lại dâng lên một trận phong Tĩnh Hanh ở trong phòng làm việc, nhiệt độ máy điều hòa không khí vừa phải, cửa sổ sát đất cung cấp ánh sáng thật tốt, âm nhạc cũng nhẹ nhẹ quanh quẩn trong phòng. Anh mở bản thảo của Dương Tư Dục ra, thuần thục cầm lấy bút máy, cố gắng sửa cho hoàn chỉnh thiết kế của cô."Cô dâu đã nói, tiền không phải là vấn đề, chỉ hy vọng mọi người thấy được vẻ đẹp của cô ấy, cho nên, cổ áo cưới phải thật sâu khoe được vòng một của cô ấy, dùng thân mã chống đở nữa phần trên, để cô ấy trở thành người phụ nữ duy nhất xinh đẹp trong mắt người đàn ông của mình." Lương Tĩnh Hanh hiểu rất rõ cô dâu là một người giàu có, lại là một người phụ nữ diêm dúa."Tôi cảm thấy áo cười như vậy chưa đủ tinh xảo.." Dương Tư Dục lắc đầu, không thích anh sửa lại phần ngực của áo cưới "Tân nương muốn bán thịt sao?""À?" Lương Tĩnh Hanh sững sờ "Cô ấy bán thịt? Cô ấy là con gái một của người giàu nhất Đài Loan, sao lại...""Không phải bán thịt, sao lại khoe ngực?" Dương Tư Dục lạnh lùng ném ra một câu, giựt lấy cây bút trong tay anh, cô kéo xuống một đường viền từ ngực cho đến eo, tạo thêm một tầng Lace viền tơ xinh Tĩnh Hanh cười thầm, tán thưởng tài năng của cô. Thiết kế của cô rất được cô dâu yêu thích, vì vừa hấp dẫn vừa trang nhã, rất hoàn mỹ phối hợp. Làm cho cô dâu như ẩn như hiện lộ ra vẻ xinh đẹp làm người ta thêm thèm muốn."Tôi nghĩ chú rể sẽ ghen tỵ." Lương Tĩnh Hanh mỉm cười nói "Áo cưới này may lên, nhất định sẽ làm điên đảo chúng sinh, trong tiệc cưới sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất."Dương Tư Dục cười yếu ớt, lạnh nhạt nghe lời tán thưởng của anh. Thiết kế áo cưới nhiều năm, chỉ cần suy nghĩ khéo léo, cũng có thể tạo nên một nét đẹp rất cô cũng rất thích, nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của cô dâu, vậy cũng làm cô tin tưởng, tình yêu và hôn nhân, đều đáng giá cho người ta cắm đầu vào, hạnh phúc, vui cưới xinh đẹp, là hứa hẹn bắt đầu hạnh phúc. Cô biết làm tốt công đoạn này, mỗi một việc xảy ra sau đó sẽ hoàn mỹ hơn."Tối nay, tôi cùng khách hàng thảo luận xong bản thảo, nếu như khách hàng hài lòng, cô phải bắt đầu may. Có muốn tối nay thư giãn một chút không, nếu không lại phải bận rộn nhiều ngày nữa." Lương Tĩnh Hanh tốt bụng đưa ra đề nghị, giấu trong mắt sự tính toán của mình."Đi chỗ nào thư giãn?" Dương Tư Dục vừa sửa lại bản thảo, vừa mở miệng hỏi thăm, không chú ý đến ánh mắt anh."Triệu gia hôm nay có tiệc, là đại thọ 70 của Triệu lão.." Lương Tĩnh Hanh mở miệng, chỉ thấy Dương Tư Dục để viết máy xuống."Anh thật có đầu óc thương buôn, dự án trong tay còn chưa hoàn thànhđã muốn tìm mối làm ăn khác." Dương Tư Dục nhìn chằm chằm anh, lông mày đen nhướng lên thật gái Triệu gia, hơn ba mươi tuổi, ánh mắt quá cao, nhưng lại có tin tức, thỉnh thoảng thấy đi cùng con trai cả của một công ty Xây dựng sắp có tin vui. Tin tức mặc dù chưa chứng thực, nhưng chuyện này phải dành quyền ưu tiên, cơ hội này rất Tĩnh Hanh luôn đặc biệt linh động. Cho nên khi anh vừa mở miệng, lời nói còn chưa xong, cô đã biết anh có ý xấu gì, cũng chỉ là muốn cô thiết kế, mệt chết cô. Quỷ kế bị nhìn thấu, Lương Tĩnh Hanh không chút thẹn."Tiền của tôi, cũng là tiền của cô.." Trên mặt anh vẫn đang cười, nháy mắt với sao thì nói, cô có cổ phần trong công ty, kiếm được tiền, đương nhiên cô cũng có phần."Sa quán mê canh" câu này mình không hiểu nên không dịch được. Cô cười lạnh châm chọc "Tôi không thích những trường hợp đó, đừng nói là đến đó thư giãn, chẳng thà rôi ở nhà ngủ một giấc còn hay hơn.""Con gái của Triệu gia trước giờ đều nói năng thận trọng, hơn nữa đối với đàn ông..." Vẻ mặt Lương Tĩnh Hanh khó xử "Cô biết tôi sợ nhất phụ nữ mặt nặng mày nhẹ với tôi, cho nên vụ này, nhất định cô phải tự ra tay.""Tôi cả ngày mặt nặng mày nhẹ với anh, đâu có thấy anh nhượng bộ?" Dương Tư Dục không tin lời giải thích của anh. Đột nhiên, ý tưởng lóe lên, cô rốt cuộc biết được trong hồ lô của anh bán thuốc gì."Anh muốn làm quen tri kỷ của Triệu tiểu thư?" Cô nhíu mày khẽ hỏi, nhớ tới tin tức trên báo, bên cạnh Triệu tiểu thư luôn có một mỹ nữ,có giao tình rất tốt với cô ấy."Người hiểu tôi, chỉ có Tư Dục." Anh khẽ vuốt cằm, quan sát cô. vẻ mặt nịnh bợ "Cô thật là trí tuệ hơn người, thông minh lanh lợi, nhiệt tình giúp người, nếu không có cô, tôi không biết phải làm sao."Lời này nói ra, tuy rằng nội dung thật buồn nôn đến làm cho bản thân anh cũng thấy hoảng sợ, nổi da gà, nhưng giọng nói lại rất nghiêm túc. Anh thật lòng nghĩ, có cô bên cạnh rất tốt. Thật, rất là một đồng nghiệp tuyệt vời, chẳng những giúp anh kiếm tiền, hơn nữa sẽ không cự tuyệt anh nói lời ngon tiếng ngọt, vẻ mặt Dương Tư Dục cũng không kích phải vì tiền, vì công việc, thì chính là vì phụ nữ. Lương Tĩnh Hanh tính toán, cho đến bây giờ đều chưa bao giờ vì cô. "Tìm tôi làm gì? Bản thiết kế tôi đã giao rồi, tôi cũng đã nói với anh khi nào tôi trở về, năm ngày còn chưa tới -""Anh đã nói trước với em, anh không đợi được đến năm ngày, quá giày vò, anh không đợi được." Lương Tĩnh Hanh trực tiếp ngắt lời cô "Anh muốn lập tức gặp em.""Gặp tôi, gặp nhau rồi sau đó sẽ như thế nào?" Dương Tư Dục lắc dù sự xuất hiện của anh, trong tức thời mang cho cô hy vọng không nên có, nhưng cô đã quyết tâm muốn rời khỏi anh, sự xuất hiện của anh chỉ là để cho cô càng thêm khó chịu mà thôi."Anh muốn đưa em về." Lương Tĩnh Hanh không chút nghĩ ngợi trả lời."Không thể nào, tôi chưa muốn về." Dương Tư Dục cũng phủ quyết rất vẻ mặt cô kiên định, Lương Tĩnh Hanh nghiêng cúi người, chóp mũi chống đỡ nàng, hơi thở nóng rực phảng phất ở giữa hai người. Hơi thở của anh nồng đậm, hơi thở của cô đứt quãng mà dồn dập, bọn họ cũng bởi vì thân thể gần sát nhau mà nhịp tim không bình thường."Em không trở về, không sao, anh ở lại với em." Lương Tĩnh Hanh đã quyết định, cần phải ở chỗ này, đem "Giải quyết" Dương Tư Dục cho tốt. Chuyện ở công ty, anh tạm thời giao tất cả cho thư ký, đợi sau khi thành công đưa Tư Dục về bên cạnh anh, anh mới yên tâm làm vậy, Dương Tư Dục kinh ngạc, không xác định cô đang nghe được cái gì. Nhìn thẳng vào mắt anh, thấy cảm xúc trong mắt anh hoàn toàn khác hẳn lúc trước, vẫn là đôi con ngươi thâm thúy mê người như cũ, nhưng nhiều hơn mấy phần chân thành nhu tình, cùng kiên định."Anh nói rồi, trực tiếp phán anh tử hình, đối với anh mà nói không công bằng, cho nên anh đến đây, hướng Dương quan toà ’ chống án, anh chỉ muốn một cơ hội." Cái Lương Tĩnh Hanh cần bây giờ chính là một công Tư Dục nhìn chăm chú vào đôi mắt dịu dàng của anh, trong lòng đã muốn hòa tan. Nhưng đối với chuyện tương lai của hai người, cô hoàn toàn không thể xác định."Chúng ta quen biết nhau đã rất nhiều năm rồi." Dương Tư Dục rũ mắt xuống, đem tầm mắt dời xuống đôi môi mỏng khiêu gợi của anh. Cô đã từng khát vọng được đôi môi kia cho mình một nụ hôn nóng bỏng, cho là đó chính ước muốn duy nhất của cô, vậy mà hôm nay, cô đã nếm được tư vị của nụ hôn đó, nhưng không phải đơn thuần chỉ có hạnh phúc, còn kèm theo nồng nặc chua xót và khổ sở."Vậy thì như thế nào?" Lương Tĩnh Hanh nhìn hàng lông mi dài của cô, mặc dù không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng anh lại có thể nhớ hình dáng của cô, môi của cô, mắt của cô, mũi cao của cô."Quen biết anh nhiều năm, anh có thật lòng có yêu một người phụ nữ nào sao?" Dương Tư Dục cắn môi, thầm nghĩ thật châm chọc, hạnh phúc của bọn họ chỉ là sự giả dối mà thôi. Cô không muốn đắm chìm, không thể đắm chìm, nếu không, cô thật sẽ không có cách nào tự kềm cô lại cắn chặt môi đỏ mọng, Lương Tĩnh Hanh đau lòng nâng lên mặt cô lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô không cho cô lãng tránh mình."Anh cũng đã từng suy nghĩ như vậy, cả đời này cũng sẽ không yêu một ai. . . . . ." Giọng Lương Tĩnh Hanh khàn khàn đè nén tâm tình kích động "Cho đến đêm hôm đó anh mới phát hiện, thì ra là, trong lòng anh đã sớm có em."Dương Tư Dục run rẩy, cô không thể nào tin nổi sự thật từ trong miệng anh, nghe lời nói làm say lòng người."Không, không thể nào. . . . . . Chuyện này. . . . . . Không phải là sự thật. . . . . ." Cô lắc đầu, không muốn mình dễ dàng tin vào những lời nói của anh "Anh không thể nào chỉ vì một buổi tối mà yêu tôi.""Ngẫm lại, những lời này cũng không đúng, nếu chỉ vì một đêm đó mà nói chuyện yêu đương thì không phải."Dương Tư Dục không hiểu lắc đầu, không biết anh đang nói gì."Chỉ có thể trách anh ích kỷ." Lương Tĩnh Hanh thủy chung không muốn thừa nhận điều này, nhưng là vì xoay chuyển cô, anh cũng chỉ có thể thừa nhận."Bởi vì em lúc nào cũng ở bên cạnh anh cho nên anh luôn vui vẻ bình tĩnh, tự do qua lại với rất nhiều phụ nữ, cho là như vậy vượt qua cả đời, cho đến khi anh sắp mất em anh mới hiểu ra." Anh hôn nhẹ môi cô, mỗi một câu là một cái hôn nhẹ mắt Dương Tư Dục mở thật lớn, những lời ngọt ngào rót vào trong tai cô, cô như đang mơ không cảm nhận được đâu là hiện thực, nhưng khi môi anh mềm mại dán lên môi cô, hơi thở ấm áp của anh quanh quẩn chóp mũi cô. . . . . . Cô mới biết, đây là thật."Anh đã sớm yêu em." Sau khi Lương Tĩnh Hanh nói ra cây này, lại một lần nặng nề hôn đối nàng yêu, có lẽ đã rất lâu, khi cả hai cùng học ở Đại học, hoặc lúc nương tựa nhau ở nước ngoài, thậm chí là khi bắt đầu ra ngoài xã hội làm việc. Anh chỉ là quá chậm chạp, quá ích kỷ, quá ngu dốt là không muốn thừa nhận mình yêu say đắm cô. Kèm theo nụ hôn của anh, cô cảm động nước mắt giọt giọt rơi cả đều không thể tưởng tượng được, cô vui vẻ rơi nước mắt không ngừng, lại làm cho lòng Lương Tĩnh Hanh như bị ái nhéo."Đừng khóc, tha thứ cho anh chậm chạp, anh nên sớm một chút bày tỏ tâm ý của mình với em." Lương Tĩnh Hanh nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt đang rơi như anh sớm phát hiện ra lòng mình, anh không cần lêu lỏng nhiều năm như vậy."Nhưng. . . . . ." Dương Tư Dục vẫn không cách nào trong thời gian ngắn có thể tiếp nhận sự chuyển biến lớn như vậy. Nắm tay anh, cô có thể đi tới Thiên đường, nhưng nếu anh buông cô ra, chỉ sợ cô sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng, tan xương nát thịt."Gả cho anh." Lương Tĩnh Hanh sợ cô chưa đủ kinh ngạc, đột nhiên lại ném ra một câu để cho trái tim cô thiếu chút nữa nhảy ra khỏi ngực."Gả. . . . . ." Dương Tư Dục khó có thể tin mãnh liệt lắc đầu "Anh nhất định là điên rồi, nhất định là điên rồi, nhiều năm qua như vậy, anh chưa bao giờ cầu hôn ai, tại sao anh. . . . . .""Bởi vì anh yêu em." Lương Tĩnh Hanh nhắc lại "Anh muốn cả đời này ở bên cạnh em, cả đời chỉ ôm em, chỉ một mình em.""Không thể nào. . . . . ." Dương Tư Dục vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ của mình "Anh không phải có thể ...""Đủ rồi!" Lương Tĩnh Hanh nhìn cô đang như người điên tự nói với mình, ôm chặt lấy cô hét lớn "Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em."Anh rống to, rốt cuộc cô cũng ngừng thì thầm, lấy lại tinh thần, nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành của anh nghe anh nói lời yêu mình."Trước đây, anh đã nói những lời yêu này với rất nhiều phụ nữ, nhưng cho tới nay không có một người phụ nữ nào làm cho anh muốn thật tâm che chở." Lương Tĩnh Hanh vùi mặt vào cổ của nàng, ngực cũng dán chặt vào người cô "Anh hiểu rõ em nghĩ như thế nào, không sai, trước kia anh thật sự là một tên xấu xa, không sai, bên cạnh anh phụ nữ nhiều đến đềm không hết, không sai, trước kia anh yêu một lần rồi lại một lần, lời nói ra không thể tin tưởng được, nhưng là. . . . . ."Anh kéo cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô."Đủ rồi, những gì em nói anh đã nghe đủ rồi, em không nói ra miệng là không tin, anh cũng vậy đã nhìn đủ rồi, hiện tại anh chỉ muốn nói em biết tâm ý của anh, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em." Mỗi một câu yêu, từ môi mỏng của anh nói ra, ánh mắt thâm tình mà chuyên chú, giọng nói kiên định lại chân luận Dương Tư Dục ép mình không nghe thấy, một câu kia câu "Anh yêu em" , vẫn xuyên vào lòng cô, đi thẳng vào tim cô."Em bỏ đi mấy ngày, anh đều gấp đến điên rồi." Lương Tĩnh Hanh nghe theo lời khuyên của thư ký, quyết định nói hết tâm tình của anh với động này, mặc dù anh rất không quen, nhưng cẩn thận nhớ tới, việc làm của cô không phải là không ai có thể thay thế, nhưng anh luôn luôn tôn trọng cô. Bất luận đang ở đâu, chỉ cần một cuộc điện thoại ,anh cũng có lập tức chạy về. Nếu như không phải anh đặt cô ở trong lòng, anh sao có thể cam tâm tình nguyện như một đứa em nhỏ, kêu đến là đến kêu đi là đi!Lại nói đến đây, bức tường trong lòng Dương Tư Dục gần như sụp đổ, chỉ còn lại xiêu vẹo, bị một tình cảm mạnh mẽ vây lấy, cô nhích đến gần anh hơn, chỉ còn một chút lý trí đang mâu thuẫn."Anh không thể không có em." Trán anh cụng vào trán cô, thật lòng thành ý nói với cô "Tất cả đều là lỗi của anh, chỉ cần em có thể trở lại, tất cả anh đều đồng ý với em."Câu nói kia, khiến Dương Tư Dục hoàn toàn không còn chống đỡ nổi. Nàng rơi lệ, nhìn chằm chằm tấm gương mặt tuấn tú đang gần trong gan tấc, cảm giác này tràn đầy trìu mến, rất chân tâm, thậm chí còn có thể nhìn ra sự hối hận thật sâu bên nặc uất ức, từ trong môi đỏ Dương Tư Dục bật ra , cô không nhịn được oán trách "Anh luôn khi dễ em, từ trước đến bây giờ, anh luôn làm cho em khóc. . . . . ." Lại một lần nước mắt rơi như mưa trên mặt Tĩnh Hanh nâng mặt cô lên, đau lòng tột đỉnh "Đều là sai lầm của anh, đều là sai lầm của anh, anh nguyện ý dùng cả đời này để bù lại cho em, từ nay về sau, Lương Tĩnh Hanh anh tuyệt đối lấy vợ’ là lớn nhất, vợ nói đi hướng Đông anh tuyệt đối không dám đi hướng Tây."Nghe vậy, Dương Tư Dục hướng miệng hắn nện một cái "Ai là vợ của anh!" Cô hừ nhẹ một tiếng, quay mặt đi hướng khác."Đương nhiên chính là em!" Lương Tĩnh Hanh lần nữa khẳng định "Đời này, Lương Tĩnh Hanh anh cưới một người vợ chính là em!""Em còn chưa có đồng ý! Đáng đời anh độc thân suốt đời." Dương Tư Dục mạnh miệng, nhưng bên môi đỏ mọng dĩ nhiên đã có nụ Tĩnh Hanh không dám xem nhẹ sự dao động của cô, môi mỏng khẽ nâng lên, sau vài ngày rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười "Yên tâm, anh sẽ có cách để em gật đầu đồng ý." Dứt lời, anh nghiêng hạ thân, che lại cô muốn mở miệng kháng nghị, lần nữa thưởng thức đôi môi non mềm của trăng, có sao, có ngọn cây phía sau, chứng kiến hai người lần nữa thông hiểu lẫn nhau, chân chính yêu thương lẫn phần, anh định dùng phương pháp gì thuyết phục cô. . . . . .Trong phòng tắm xa hoa của khách sạn, truyền đến những âm thanh dồn nén thật vòi sen, hơi nước lan tỏa như sương mù không thể thấy rõ tình hình bên trong, lại mơ hồ có thể nhìn thấy hai bóng dáng quấn quít nhau. Đột nhiên, một đôi tay bi đặt lên cửa thủy tinh mờ ảo, cẩn thận nhìn giống như người nào đó đang bị kiếm chế."Quá ngọt rồi, em nếm thử xem thật sự quá ngọt rồi. . . . . ." Thỏa mãn giọng người đàn ông thì thầm nói, giống như là trong miệng đang chứa kỳ trân dị bảo gì."Ừ. . . . . . Tĩnh Hanh. . . . . ." Người phụ nữ thở gấp, trên thuỷ tinh mờ là một thân thể mềm mại, đang bị trêu đùa mà thân thể vặn vẹo."Nhìn xem, giống như là vì anh mà dựng đứng lên, như đang mời gọi anh hôn đi, liếm cắn đi." Lương Tĩnh Hanh đưa ra đầu lưỡi, nhẹ nhàng vòng qua nụ hoa của cô cô đã sớm trở nên cứng rắn, một vòng một vòng lại một Tư Dục yêu kiều rên lên thở gấp.. . . . . ."Tĩnh Hanh. . . . . ." Trong lúc cô thần trí hoảng hốt, chỉ có thể kêu tên của anh, quá nhiều gượng gạo, để cho cô co rúc lại càng chặt hơn. Đó là sự thít chặt ngọt ngào nhấtGiống nhau là muốn thân thể gần anh hơn, cô ngưỡng hạ thân để cho anh có thể càng thêm tiến vào mình, bắp thịt của anh bởi vì kích tình mà căng thẳng, thân thể cao lớn ở phía sau của cô di động, mỗi một lần cũng làm cho hai người càng thêm gần sát nhau - cảm giác ở đè nén quá lâu, dễ dàng bị dấy lên, không chỉ là Lương Tĩnh Hanh, Dương Tư Dục cũng bởi vì này kích tình say mê mà mất đi dè dặt, không ngừng gọi tên cuộc, hai người cũng bởi vì đến cao triều mà căng thẳng, khiến ngọn lửa tình dục hoàn toàn thiêu đốt lý trí, cuối cùng, anh đem chất lỏng nóng rực phóng thích vào trong cơ thể cô. . . . . .Hoan ái qua đi, Lương Tĩnh Hanh săn sóc giúp cô rửa sạch thân thể, thậm chí ôm cô từ trong nhà tắm đi ra, đặt lên giường êm tình vô cùng mạnh mẽ, toàn thân Dương Tư Dục không còn sức lực, ngay cả sức cử động cũng không có. Khi Lương Tĩnh Hanh đang đặt lên trán cô một nụ hôn êm áp, cô đột nhiên mở mắt."Anh nói sẽ thuyết phục em đồng ý. . . . . ." Dương Tư Dục lẩm bẩm nói một câu "Nhưng một câu anh cũng chưa nói. . . . . ."Lời vừa mới dứt, cô lại khép mắt chìm vào giấc Tĩnh Hanh nâng khóe môi, tròng mắt đen nhìn chăm chú cô bởi vì mệt mõi mà thiếp đi, giọng nói mang theo nụ cười."Anh không nói, nhưng anh làm." Anh véo nhẹ cằm cô, nhẹ nhàng lắc lắc "Có câu nói gạo sống nấu thành cơm, chỉ cần ta đem ngươi cho nấu chín ’ rồi, ngươi còn bay rồi sao?"Dương Tư Dục đã ngủ say, dĩ nhiên không có nghe thấy mưu ma chước quỷ của anh, anh mừng rỡ tiếp tục nói "Em là vợ của anh, em chỉ có thể gả cho anh ..anh muốn quấn em cả đời, muốn em cả đời, thuyết phục em chuyện này nhất định anh sẽ làm, anh còn có thời gian cả đời."Hắn hôn lên trán cô "Anh là thuyết khách lợi hại nhất, em biết đó! Anh yêu."Ánh trăng mênh mông, chiếu lên bóng dáng hai người trên giường, Lương Tĩnh Hanh ôm khẽ cô, trong lòng tràn đầy hạnh phúc. Khi giao ra tự do, lại cảm thấy có được nhiều hơn, có cô làm bạn, Lương Tĩnh Hanh cũng nữa không cầu mong gì ra là, đây chính là tình nhiên quay đầu, người đó cũng đang dưới ngọn anh cần, chính là Tư vòng một vòng, thiếu chút nữa lạc đường, hoàn hảo anh vẫn còn có thể quay lại."Anh yêu em." Mặc dù biết cô ngủ, anh vẫn không nhịn được lại nói một câu."Anh thật sự . . . . . . Yêu em."Có trăng làm chứng, Lương Tĩnh Hanh tự nói với mình, anh sẽ quý trọng cô cả đến vĩnh viễn, vĩnh viễn. . . . . .- HOÀN -Truyện đã hoàn rồi!Nếu bạn thích truyện này, hãy thử đọc các truyện khác cùng thể loại bên dưới nhé! Ban đêm, dưới ánh đèn mờ nhạt, trên chiếc giường lớn trong phòng, truyền đến âm thanh nam nữ thở dốc."A..ừ..rất thoải mái.." Tiếng phụ nữ rên rỉ vang vọng trong căn phòng tối, đặc biệt làm người nghe mất đàn ông nâng nơi đẫy đã của người phụ nữ lên, đôi mắt sáng ngời có thần, trong mắt có lửa dục thiêu đốt."Tĩnh Hanh.. em không chịu nổi.. nhanh ..." Người phụ nữ yêu kiều hờn giận, giống như lửa dục dâng cao, không thể kềm chế vào đôi mắt khát vọng của người phụ nữ trước mắt xinh đẹp, đáy mắt Lương Tĩnh Hanh lóe lên lửa dục vọng biết đã đến lúc."Nhanh,... Hanh .... Nhanh, người ta thật khó chịu..." Giọng người phụ nữ yêu kiều thúc giục, mở đôi mắt mềm mại đáng yêu như muốn câu hồn Lương Tĩnh mỏng cong lên, anh thản nhiên cười tà "Chính là muốn em phải khó chịu, lần sau mới nhớ tôi.""Hanh, là lỗi của em, em không nên không chịu nỗi cô đơn, em rất yêu anh.." Bàn tay mềm mại của người phụ nữ bấu víu lên bờ vai anh, để lại dấu tay thật sâu, thúc giục anh tăng nhanh động thể của cô bị anh khơi lên dục hỏa quen thuộc, làm cho toàn thân như lửa đốt, anh lại cố tình không muốn thoả mãn cô, làm cho cô rất khó Tĩnh Hanh hừ khẽ một tiếng, cô nói yêu anh, anh biết .. Nhưng chỉ có hai tuần không gặp, lại có tin tức truyền ra người phụ nữ này ôm hôn người đàn ông khác trên dù anh không để ý đến chuyện này, nhưng đột nhiên nghe nói làm tự ái đàn ông của anh nổi lên, cảm thấy bất mãn. Chỉ là, như đã nói qua, tình yêu nam nữ đối với anh không là gì, bản thân anh cũng không thật tình nên cũng không thể đòi hỏi sự chung thuỷ của người phụ nữ quá đáng nghĩ như vậy, tức giận trong ngực mất hết, anh cũng không keo kiệt vài lời nói ngon ngọt chết người kia, muốn nói tình, muốn nói yêu, thật ra rất đơn giản."Anh cũng rất thích em, cho nên phải đùa giỡn trước cho em cảm thụ được bị đau cũng là một loại hạnh phúc." Lương Tĩnh Hanh hôn nhẹ lên tai người phụ nữ, thì thầm nói nhỏ, nhưng vẫn không chịu tiến vào."Xin anh, Tĩnh Hanh... đừng như vậy .. cho em .." Hai tay thon mềm của người phụ nữ ôm lấy cổ anh, hai chân kẹp lấy thắt lưng, cố gắng đong đưa thân thể nghênh hợp với khát vọng của người phụ nữ đã đến biên giới sụp đổ, Lương Tĩnh Hanh quyết định dừng lại trừng phạt cô, muốn giải phóng chính mình cũng giải phóng thì chậm, nhưng hành động thì nhanh, di động bên mép giường đột nhiên vang lên âm thanh giống hệt như tiếng xe cảnh sát làm người khác sợ reo chói tai, trong nháy mắt cắt đứt cảnh xuân sắc nhộn nhạo trong phòng, không chỉ có người phụ nữ ngẩn ra, cả động tác của Lương Tĩnh Hanh cũng dừng lại."Tĩnh Hanh?" Người phụ nữ dưới thân đang cực kỳ mong đợi, không hiểu tại sao anh đột nhiên như bị điểm huyệt, mặc dù cô rất muốn hỏi, anh vì sao lại dùng tiếng chuông đó.. thật là đáng sợ , nhưng lúc này, đó không phải là chuyện cô muốn biết. Tiếng chuông chói tai vẫn còn đang reo, Lương Tĩnh Hanh dời tầm mắt nhìn điện thoại, trên gương mặt tuấn tú hơi băn khoăn."Đừng nghe, Tĩnh Hanh, cho em .." Phát hiện anh đang suy nghĩ có nên nghe điện thoại hay không, người phụ nữ càng gấp gáp thúc giục, mơ hồ sợ mắt Lương Tĩnh Hanh di chuyển từ di động xuống gương mặt đang khát khao của người phụ nữ dưới thân, dục vọng bên dưới khó nhịn, anh dường như chỉ muốn bắt đầu động phụ nữ thấy vậy mừng rỡ, cho là mình có thể hưởng thụ sự kích thích nhất, vui vẻ nhất. Đầu dây bên kia dường như không còn kiên nhẫn, tiếng chuông chói tai sau mười giây thì ngừng khi chuông điện thoại ngừng reo một lát, gương mặt đẹp trai của Lương Tĩnh Hanh bỗng chốc trở nên xanh mét, giống như vừa bị đánh một quyền. Trong lòng anh hiểu, đây là thông điệp đầu tiên của "Cô"."Hanh ..." Dục vọng không được thỏa mãn, mắt thấy tiếng chuông đã ngừng, người phụ nữ lại lên tiếng thúc là, Lương Tĩnh Hanh không có tâm tình tiếp tục, thân thể chấn động, đôi môi mỏng khẽ nguyền rủa "Lúc nào không gọi, lại gọi đến đúng lúc này, cô gái nhỏ này thật sự đáng chết, cố ý phá hư chuyện tốt của mình.."Anh cắn răng, chịu đựng dục vọng đang căng chặt đau đớn, nhìn ánh mắt chờ mong của người phụ nữ dưới thân, anh không cam tâm tình nguyện rút ra."Tĩnh Hanh?" Người phụ nữ sợ hãi kêu, không ngờ anh vì một cuộc điện thoại mà ngừng mặt Lương Tĩnh Hanh áy náy, nhìn cô nhún vai đứng dậy mặc quần áo "Hết cách rồi, Thiên Vương lão tử gọi tới, không thể không nghe." Động tác cũng khó khăn vì dục vọng chưa tiêu tan, sắc mặt hơi khó coi."Nhưng điện thoại đã ngừng!" Người phụ nữ vẫn còn giãy dụa."Sẽ gọi lại nhanh thôi." Lương Tĩnh Hanh vừa mới mặc quần dài, ngón tay chỉ vào điện thoại di động, tiếng reo chói tay như xe cảnh sát quả nhiên lại vang Tĩnh Hanh lắc đầu, trong lòng không ngừng độc thoại. Cho dù không tình nguyện nhưng trước ánh mắt khó tin của người phụ nữ nghe điện thoại"Cô có biết cái gì gọi là 'tên đã lắp vào cung' không?" Lương Tĩnh Hanh tức giận nói với người trong điện thoại, kẹp điện thoại vào giữa vai và tai, lấy áo sơ mơ trên ghế mặc kia đầu dây, truyền đến một giọng hừ nhẹ "Không hài lòng à? Vậy cúp!" Giọng mềm mỏng khiêu khích của một cô gái truyền đến, hỏi anh cái gì gọi là "tên", nhưng trong lòng thì biết rất rõ ràng."Thật có thể treo?" Lương Tĩnh Hanh hừ trong miệng hỏi, động tác trên tay cũng không ngừng. "Thật sự có thể treo, tôi đây không cần mặc quần áo đúng không?""Dĩ nhiên có thể!" Vẫn là giọng nữ dịu dàng trả lời. "Chỉ là mấy bản thiết kế trong tay tôi có thể trực tiếp bỏ vào máy cắt giấy, anh cũng không cần xem lại bản thảo, cứ cầm viết vẽ mấy tờ là được rồi.""Ngàn lần đừng nói đùa, hoàng hậu nương nương của tôi." Lương Tĩnh Hanh không muốn năn nỉ cũng không được "Đó là bản vẽ áo cưới của con gái nhà họ Trần chỉ định riêng cô thiết kế, tôi là cái gì đâu ..""Anh thật sự không phải là gì.." Giọng cô gái mơ hồ có chút tức giận khiến đầu Lương Tĩnh Hanh khẽ rung, nhưng giọng nữ ngay lập tức khôi phục lại vẻ dịu dàng "Nhưng anh là ông chủ của tôi.!"Giọng nói kia chứa đựng sự tức giận, mặc dù tan biến rất nhanh, nhưng Lương Tĩnh Hanh cũng không dám khinh thường, anh hiểu rất rõ "Tư Dục ..." Anh dịu dàng nói "Đừng gọi tôi là ông chủ, mỗi lần tôi nghe cô gọi ông chủ thì nổi da gà, tôi biết cô là tốt nhất.""Hừ!" Dương Tư Dục ở bên đây xì khẽ. Lại giở công phu nịnh hót, đối với đàn bà đều như vậy, không hề có thành cây bút vẽ đã bị gọt còn chút xíu gõ nhẹ lên bàn, tâm tư xoay chuyển, sau đó vòng qua mấy vòng "Đừng lãng phí thời gian, rốt cuộc anh có tới hay không?" Dương Tư Dục trực tiếp đưa ra thông điệp cuối cùng."Tới, đương nhiên tới!" Lương Tĩnh Hanh là một thương nhân, mà thương nhân thì tuyệt đối không để một đồng xu rớt qua kẽ tay."Mười lăm phút nữa có mặt." Dương Tư Dục không hề khách khí.“Làm ơn, cô không tính thời gian kẹt xe.” Lương Tĩnh Hanh muốn kéo dài thêm thời gian.“2 giờ nửa đêm, thành phố Đài Bắc còn có thể kẹt xe sao?” Dương Tư Dục lạnh lùng nhắc nhở."Ách.. Được rồi" Ngược lại Lương Tĩnh Hanh đã quên thời gian, nhưng bản chất thương nhân vẫn còn, vẫn tiếp tục cò kè mặc cả nói "Ít nhất cũng phải nửa giờ""Thì tôi cho anh nửa giờ, chậm một phút tôi cũng sẽ không khách khí." Dương Tư Dục luôn nói được làm được, cô tin hơn mười năm quen biết anh, anh rất rõ tình tình của cô."Nhất định." Lương Tĩnh Hanh đương nhiên biết rõ, anh đã chịu một lần dạy dỗ của năm trước, từng có một lần nửa đêm cô gọi điện cho anh, khi đó, anh cũng đang ở trên giường với một người phụ nữ, lúc ấy anh còn tưởng với giao tình nhiều năm của họ cô sẽ xem xét lại, nên không để ý đến cô, không để tối hậu thư của cô ở trong lòng. Không ngờ, hôm sau kêu cô cho xem bản thảo, cô lấy ra một đống giấy vụn đã bị cắt, anh khuấy đảo một lần rồi lại khuấy đảo một lần nữa, ý định muốn ráp lại thành hình. Nhưng anh ghép mãi cũng không thể thành hình nổi giận uy hiếp đuổi cô ra khỏi phòng bắt cô vẽ lại, nhưng cô không hề khách khí cự tuyệt, không chút yếu thế, cũng nói cho anh cô muồn được tôn trọng. Cô có thể làm việc đến nửa đêm, vùi mình trong công ty thiết kế "Lục Tâm" của anh làm một nhà thiết kế bình thường, buông tha cơ hội làm việc độc lập, cùng công ty sinh sau ngày cô đưa bản thảo hôm đó, cô yêu cầu anh phải chấp nhận lúc nào cô gọi thì phải đến., xong bản thảo phải đến xem, cô mới có thể hoàn toàn thả lỏng cơ thể nghĩ đó về sau, anh ghi nhớ trong lòng, không dám sơ suất, coi như "tên" đã ở trên cung,, anh cũng không dám "bắn" ."Được, chờ tôi, tôi lập tức đến." Lương Tĩnh Hanh không để lãng phí thời gian, tắt điện thoại, cùng lúc đó, anh cũng đã mặc xong quần gái trần truồng trên giường, bộ mặt như có vẻ không tin, nhìn anh quần áo chỉnh tề chuẩn bị rời đi "Anh phải đi sao?" Người phụ nữ thiếu chút nữa té từ trên giường xuống."Xin lỗi, anh không đi không được." Lương Tĩnh Hanh cũng không muốn như vậy, làm khó mình, chỉ là, nhưng kinh nghiệm nhiều năm qua, đã dạy anh không thể đấu cùng Dương Tư Dục, nếu không người thua nhất định là anh."Tĩnh Hanh, Tĩnh Hanh ..." Người phụ nữ kêu một lần rồi một lần, nhìn bóng dáng cao lớn quay đầu đi tới cửa phòng, ánh mắt đầy vẻ áy náy mỉm cười, quyết định ở trước mặt cô đóng cửa."Lương Tĩnh Hanh!" Người phụ nữ ở phía sau thét lên chói tai cũng không ngăn cản được anh rời phút trước căn phòng này đầy cảnh xuân sắc, giờ chỉ còn lưu lại tiếng người phụ nữ đang nguyền rủa. Mà Lương Tĩnh Hanh đã trên đường đi đến phòng làm việc của Dương Tư phòng làm việc mờ tối, chỉ có một chiếc đèn bàn sáng, một bóng dáng mảnh khảnh nằm trên bàn làm việc ngủ mê. Mái tóc đen nhánh được khéo léo búi lại bằng một cây bút máy trên đỉnh đầu, có mấy sợ tóc rối tung phủ xuống bờ vai trong chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của nhiên, động một cái, cô giật mình tỉnh giấc. Dương Tư Dục chống cằm lên, lộ ra một gương mặt trái xoan trắng noãn thanh tú, một cặp mắt to, sống mũi thẳng tắp, cộng thêm một đôi môi hồng, xem ra là một mỹ nhân, chỉ tiếc.."Lương Tĩnh Hanh đáng chết, lại lên giường với phụ nữ." Cô nghiến răng nghiến lợi, từ đôi môi ướt át đỏ mộng phát ra tiếng, đôi mắt sáng ngời híp lại thành một đường ngang, sát khí kinh người, phá hư vẻ trong suốt trên khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đoan trang diễm giơ đầu lên, nhìn đồng hồ treo tường, xác định mình đã ngủ gục 25 5 phút nữa thì anh ta sẽ đến trễ."Mỗi lần làm trâu đều làm ngựa giúp anh ta, để cho anh đi phong lưu khoái hoạt .. Anh tốt nhất nên đến đúng giờ, bằng không tôi nhất định để cho anh rất khó coi.." Dương Tư Dục phẫn hận mở quay đầu nhìn, cửa chính vẫn không nhúc nhích, giống như cánh cửa kia có thù với cô. Hai mắt vì nhìn chăm chú một điểm quá lâu nên cô cảm thấy hoa mắt, chỉ có thể vội vàng nhắm mắt lại, chờ đợi cảm giác hoa mắt qua đi. Khi mắt khôi phục lại bình thường, nâng khí thế của bản thân lên."Dương Tư Dục à Dương Tư Dục, cô điên hay là ngu ngốc, lần nào cũng như vậy." Cô không khách khí nhấc tay tự gõ lên đầu, giống như đang trừng phạt sự ngu xuẩn của mình."Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc!" Cô liên tiếp gõ lên đầu mình, xuống tay không chút lưu tình. Đau đớn truyền đến, nhưng cũng không cách nào giảm thấp sự buồn bực trong lòng, cô mệt mõi nằm xuống mặt bàn thở lần rồi lại một lần, cô luôn trách mắng bản thân, nhưng .. cứ như vậy cô biến mình thành một người phụ nữ đáng bị khinh biết với Lương Tĩnh Hanh mười năm, từ khi bắt đầu học đại học, bọn họ chung một khóa, thậm chí khi ra nước ngoài, họ cũng học chung một trường. Khác nhau chính là, cô học khoa thiết kế, còn Lương Tĩnh Hanh vì phải thừa kế sự nghiệp của gia đình, học khoa quản lý. Nhưng bọn họ vẫn dây dưa không nước ngoài, hai người là bạn tốt, ngay cả chỗ ở cũng gần, chỉ cách nhau một vách ngăn. Cũng bởi vì "gần" như vậy, nên cô cũng hiểu rõ anh hơn, "Gặp gỡ bạn bè". Mỗi đêm , đều truyền đến những giọng nói cao thấp khác nhau, tiếng rên rĩ kiều mị khác nhau để lại cho cô ấn tượng sâu từng, cô thận trọng nói với mình, chẳng qua là đã từng! Cô đã từng rung động với anh, nhưng lúc bọn họ trở thành hàng xóm với nhau, tình yêu này cô đã cho tiêu tan từ ngày, đều chạy theo đưa đón, nói lời ngon tiếng ngọt, mỗi người phụ nữ đều vì anh mà điên cuồng. Càng làm cô xem thường tất đàn ông kia, quả thật là một kỹ nam, cũng may, anh ta thuỷ chung không xem cô thành đối tượng theo đuổi. Giấu tất cả tâm tư tình cảm, khát vọng và buồn tủi trong lòng, cô tự nói với chính mình, đây là điều may mắn.

đủ rồi anh yêu em