Không chỉ tạo cảnh nhếch nhác, mất mỹ quan đô thị, những vựa ve chai giữa phố còn lấn chiếm vỉa hè, lòng đường, gây mất an toàn giao thông, thậm chí có nguy cơ xảy ra cháy nổ…. Cơ sở thu mua phế liệu số 4 đường Bình Than, phường Thọ Quang (quận Sơn Trà) để tràn Nguy cơ Các chuyên gia đã tính toán và đưa ra cảnh báo: "Nếu vỡ đập thủy điện Hòa Bình thì toàn bộ 6 tỉnh đồng bằng sông Hồng sẽ bị cuốn trôi ra biển chỉ trong một ngày và Hà Nội sẽ ngập dưới 30 mét nước tính từ chỗ cao nhất của nhà ga Hàng Cỏ ." Trắc nghiệm GDCD 11 Bài 2 có đáp án (mức độ Vận dụng cao) - Bộ 800 Câu hỏi trắc nghiệm GDCD 11 có đáp án, đầy đủ các cấp độ nhận biết, thông hiểu, vận dụng được biên soạn bám sát nội dung sách giáo khoa Giáo dục công dân lớp 11 giúp bạn học tốt môn GDCD 11. Càng chống ngập nguy cơ ngập lụt càng tăng tại cửa công Mississippi họ cũng đã có một đập nước ngầm để ngăn chận nước biển tràn vào các vùng Chương 692: Bênh người thân không cần đạo lý. Chương trước Chương sau. Mấy năm này, tông môn vun trồng trác tử hàng dấu hiệu cũng là càng ngày càng rõ ràng. Trác tử hàng tại Chính Huyền Thần Tông không chỉ là đã thân cư cao vị, năm đó xuất thủ hãm hại hắn người cash. Tên gốc 岌岌可危/Ngập ngập khả nguy Tác giả Hạ Tiểu Chính Thể loại Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, đoản văn, vườn trường, thầy trò, cao H, HE. Edit & Beta Tree wp pcnv11, Khổng Vương Hội wp rongmap115 Tình trạng Hoàn 15 chương ——- Giới thiệu Tree Quý Chính Tắc đã yêu thầy Phương Yểu An – giáo viên dạy Hóa ở lớp bên cạnh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một kẻ là trùm trường quấy rầy không dứt, người kia là thầy giáo lạnh nhạt tránh không kịp. Dưới sự theo đuổi bền bỉ không ngừng nghỉ của mình, Quý Chính Tắc đã từng bước hòa nhập được vào cuộc sống của Phương Yểu An. Nói là Quý Chính Tắc bỏ thuốc cưỡng bức Phương Yểu An, nhưng sao có thể nói đó không phải là sự chấp thuận ngầm của Phương Yểu An? Quý Chính Tắc thân thể trẻ trung nếm mùi ngon ngọt sao nỡ nhả, mà đối với Phương Yểu An lãnh đạm từ lâu mà nói thì đây cũng là một loại hưởng thụ khá mới lạ. Hơn thế nữa, đối với Phương Yểu An, sức sống tươi trẻ của Quý Chính Tắc chính là liều thuốc cữu rỗi cho cõi hồn già nua của anh. Đã bắt đầu dây dưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đi. Giới thiệu Khổng Vương Hội Linh hồn nhạt nhẽo được bơm vào rung động trẻ tuổi, giãn nở trong anh, trong cái loại quan hệ không thể nói là yêu hay là ham muốn, anh biến thành một kẻ vô dụng ngọt ngào. Niên hạ đẹp trai kén chọn công x lãnh cảm mỹ nhân thụ thuộc tính có thể có sai. Truyện mới, có thể coi như thế giới song song, không phải ngoại truyện. Truyện này tiếp tục dùng tên nhân vật chính Nam Lân, những thứ khác không liên quan. Quý Chính Tắc x Phương Yểu An. Chênh lệch 15 tuổi. Cảnh báo Ngoại truyện của Lâm Diệu là loạn luân, không thích mời ra ngoài. ——— Link Tree Link Khổng Vương Hội Editor Tree + BuoiHa Kay_leeee *** Chương Phương Yểu An không nóng không lạnh đã quen, ngay cả kích động cũng ung dung đến chậm, anh không hiểu sao mà cảm xúc lại nhất thời tràn nước vỡ đê, đôi mắt tròn xoe hoe đỏ nhìn Quý Chính Tắc không chớp lấy một cái, nước mắt ào ào tuôn rơi, lập tức ướt đẫm cả khuôn mặt. Quý Chính Tắc bị nước mắt của anh dọa sợ, "Sao lại khóc?" Tay chân luống cuống lau, "Được rồi được rồi đừng khóc nữa, không phải em đang ở đây sao? Thầy ơi, cưng yêu, tổ tông, phụ thân, ôi anh đừng khóc nữa mà." Hắn thật là sứt đầu mẻ trán, nghiêng đầu cau mày ra chiều suy nghĩ, "Đinh công mệnh, chả có nhẽ chơi quá đà nên hết nấc rồi." Cả khuôn mặt Phương Yểu An đều đỏ bừng vì khóc, nửa chữ cũng không nghe lọt, anh không sao kiểm soát được tuyến lệ đột nhiên trở nên mong manh yếu đuối này của mình, khóc đến độ hơi thở phả ra cũng run rẩy. Quý Chính Tắc cầm hai túi đồ rồi quàng tay ôm lấy anh, cúi đầu hôn xuống nước mắt nơi gò má, "Được rồi được rồi không khóc nữa, lạnh thế này, về nhà trước được không anh?" Giờ Phương Yểu An đã không còn sót lại chút lý trí nào, siết lấy vạt áo Quý Chính Tắc, hôn ghì lấy hắn, cái hôn mềm mại ngọt ngào mang theo nước mắt phủ kín lên khuôn mặt anh tuấn nghiêm nghị của hắn. Quý Chính Tắc cứ thế ôm anh vào lồng ngực, mút lấy đôi môi anh, ăn đầu lưỡi anh. Vào cầu thang, Qúy Chính Tắc đội chiếc mũ của áo lông lên cho anh, tay ôm dưới nách anh, hai người một đường khập khập khiễng khiễng hôn lên lầu. Phương Yểu An run lên không ngừng, không biết là do khóc quá dữ dội hay hay quá mức kích động mà đến bờ môi cũng run rẩy, hai người giống như hai kẻ sắp chết vì khát, ôm siết lấy nhau, miệng dán miệng, lưỡi quấn lưỡi, một khắc cũng không rời. Phương Yểu An bị hôn đến rên rỉ, hai má ửng lên như rặng mây hồng, anh víu lấy cổ Quý Chính Tắc, tiếng nước môi lưỡi khuấy động tràn ngập lỗ tai, đầu lưỡi bị hôn tới phát đau cũng không chịu buông tay. Anh chưa bao giờ trải qua khoảnh khắc không thèm đếm xỉa đến bất cứ thứ gì như này, hiện tại chỉ cảm thấy cứ mãi ôm lấy rồi hôn như thế này cả một đời cũng bằng lòng. Anh bị hôn đến ác, chân mềm nhũn cả ra, Qúy Chính Tắc buông anh ra ở hành lang tầng ba, cẩn thật mút lấy những giọt nước mắt vương trên lông mi anh. Phương Yểu An mà khóc một phát là vứt sạch hết mặt mũi, anh cũng chả thèm quan tâm, cứ sụt sịt mũi, mắt ngấn lệ nhìn Quý Chính Tắc, nghẹn ngào thổn thức, "Em... Em đã đi đâu thế?" Quý Chính Tắc còn chưa lên tiếng, liền liếc thấy có bóng người ở trên cầu thang chiếu xuống, hiển nhiên là đã thấy hết thảy, sắc mặt người nọ tái nhợt, "Anh Phương." Nước mắt Phương Yểu An còn vương trên má, môi bị hôn ướt át đỏ hồng, anh tránh khỏi lồng ngực Quý Chính Tắc rồi nghiêng đầu lạnh lùng hờ hững liếc Chu Kỳ Minh, vẻ mặt bình tĩnh đáp, "Cậu có chuyện gì à?" Lời châm chọc ban nãy của Diệp Mi vẫn còn văng vẳng bên tai, "Anh không biết khi đó, cái quãng thời gian anh lạnh nhạt với em nhất, cuộc sống của em đột nhiên suôn sẻ trăm đường, đến chỗ nào cũng đều có đàn ông theo đuổi, em nào có mị lực lớn đến thế đâu, chính bản thân em cũng không hiểu nổi. Tháng sáu năm nay em trở về một chuyến, mơ mơ hồ hồ liền hiểu ra, cái tên họ Chu tầng dưới nhà anh... Ha, em còn tưởng hai người sớm đã có một chân nên nghĩ đủ đường để đá văng em ra, ai mà ngờ, anh nhìn hắn không lọt mắt chứ gì? Em nói rồi? Tên này vừa rảnh rỗi phát là tới tìm anh ngay, tính tìm người cho em vào tròng[1] chứ gì?" Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Editor Tree *** Chương 5 Lúc Phương Yểu An tỉnh dậy thì trời đã sáng choang, nhưng bị rèm cửa sổ che kín nên trong phòng không sáng lắm. Giống như bị ngâm trong giấm cả đêm, toàn thân vừa ê ẩm lại vừa mềm nhũn, xương cốt cũng đều giòn tan rồi. Anh khó khăn mở mắt ra thì thấy Quý Chính Tắc đang chống đầu ngắm anh, đôi mắt hoa đào sáng ngời tràn đầy ý cười trìu mến, “Thầy dậy rồi.” Anh nhắm mắt rồi lại mở mấy lần, mắt đột nhiên mở to, những ký ức mơ hồ không rõ đêm qua như vô số mảnh thủy tinh tràn vào trong đầu, sống lưng anh cứng đờ, “Em…” Nụ cười của Quý Chính Tắc càng tươi hơn, “Sao ạ? Thầy có đói không?” Nhịp tim của Phương Yểu An đập nhanh đến mức như sắp vượt qua tải trọng của tim. Anh đã làm cái gì, anh và Quý Chính Tắc đã làm cái gì? Anh cùng với Quý Chính Tắc – là một người đàn ông, là học sinh của anh và mới mười bảy tuổi – quan hệ tình dục. Quý Chính Tắc như thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, hắn uể oải gật đầu, nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng đều rất tỏa nắng, “Vâng, chúng ta đã làm tình.” Bị nói trực tiếp như vậy càng khiến anh thêm xấu hổ. Phương Yểu An nhanh chóng sụp đổ, đầu óc tràn đầy hình ảnh mình không biết ngượng mà ôm chặt lấy Quý Chính Tắc nói ngứa ngáy, anh đau đớn không chịu nổi, “Em, em xuống ngay, xuống ngay cho tôi! Cút ra!” Anh gần như hét lên. Quý Chính Tắc cũng không sợ hãi, hắn chậm rãi rời khỏi giường, cảm thấy bất lực, “Được rồi.” Phương Yểu An thấy hắn trần như nhộng, khi thấy dương vật thô dài ngạo nghễ nằm sau đống lông đen của hắn thì ngượng chín cả mặt, “Em làm gì thế! Mặc quần áo vào!” Anh nhắm mắt giấu mặt vào ga trải giường, sau gáy đỏ bừng. Quý Chính Tắc tặc lưỡi, lôi quần lót trong đống quần áo bên giường ra rồi mặc vào, trong lúc mặc vô tình kéo cuốn sách trên bàn xuống. Hắn nhặt nó lên và thấy đó là cuốn “The same and not the same” của Roald Hoffman[1], “Sao thầy vẫn đọc quyển này?” [1] Roald Hoffman sinh ngày 18 tháng 7 năm 1937 là nhà hóa học lý thuyết người Mỹ đã đoạt Giải Nobel Hóa học năm 1981. Hiện nay ông giảng dạy ở Đại học Cornell tại Ithaca, New York. Phương Yểu An nghe hắn sột soạt hồi lâu, đợi đến khi hắn mặc xong mới quay đầu nhìn, kết quả là thấy hắn chỉ mặc mỗi cái quần lót, còn toàn bộ thân trên đều trần trụi, cu bự trong quần gồ lên thành một đống. Anh lại vùi đầu vào ga giường, vừa giống một con đà điểu vừa giống một đứa trẻ lên tiếng chất vấn, “Em quản tôi?!” Trong đầu anh đã hỗn loạn đến rối tung rối mù, nhất thời thật sự không biết nên phản ứng thế nào. Quý Chính Tắc cũng không lên tiếng, hắn lại cầm cuốn “The same and not the same” kia lên, hai người hiểu ý mà im lặng trong bầu không khí khó xử này. Mãi đến tận khi anh ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ bừng ngập ngừng thăm dò lên tiếng, “Em…” Bấy giờ Quý Chính Tắc mới đặt sách xuống, như thể vẫn luôn đợi anh cất lời. Hắn nghiêng đầu, hai tay khoanh trước ngực, rất thản nhiên nói, “Ừm, thầy nói đi.” Phương Yểu An nghiêm túc sắp xếp ngôn ngữ trong đầu một cách cẩn thận. Tài ăn nói của anh thực sự rất kém, anh xoa xoa ấn đường rồi nói, “Xin lỗi, đêm qua là lỗi của tôi, tôi, tôi bị ma ám rồi, tôi không biết mình bị sao nữa, tôi không nên cùng em…” “Vì vậy?” Quý Chính Tắc ngắt lời anh. “Thật sự xin lỗi, em đừng nên tới đây nữa.” Quý Chính Tắc nhướn mày, “Ý của thầy là gì? Em là nam nên thầy không muốn chịu trách nhiệm đúng không?” “Ý tôi không phải thế…” Anh dừng lại, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, hơi lấy lại được chút sức mạnh, “Tôi mới là người bị làm cái đó chứ?” “Được rồi, em sẽ chịu trách nhiệm, chúng ta ở bên nhau thôi.” Quý Chính Tắc chọn từ mà nghe như thường lệ. “Em đừng có mà cả vú lấp miệng em, tôi không cần em phải chịu trách nhiệm. Em đi ngay, rời khỏi nhà tôi ngay lập tức, em làm học sinh của em, tôi làm thầy giáo của tôi. Chuyện hôm qua coi như chưa từng xảy ra.” Quý Chính Tắc nhìn anh, vùng giữa lông mày đã nhíu thành hình chữ 川, hắn lè lưỡi liếm liếm môi, “Em có chỗ nào kém cỏi sao? Thầy nhìn em đi, cao hơn 1m85 và vẫn đang phát triển, cao nè. Khụ, thật không hay ho gì khi nói cho thầy những lời này nhưng mà nhà em rất giàu, giàu nè. Thầy nhìn mặt em xem, đẹp trai nè. Hơn nữa còn có thành tích rất tốt, điều đó chứng tỏ IQ em cao, em còn biết nấu ăn nữa. Thầy bảo thầy bị lãnh cảm thế mà em vẫn có thể làm cho thầy bắn được, rốt cuộc em có chỗ nào khiến thầy chưa hài lòng?” Phương Yểu An nhìn bộ dạng không thèm liêm sỉ tự mình chào hàng của hắn thì hít sâu một hơi, “Em còn quá trẻ, tôi không muốn để tình cảm của tôi lãng phí cho tuổi thanh xuân vô tâm của em.” “Thầy nghĩ lại đi, thầy không cảm thấy thành công khi có thể nắm trong tay và chơi đùa cảm xúc của một cậu trai đang độ thanh xuân sao? Thầy coi như mình đánh cược một lần mà ở bên em đi, nếu thua thì em sẽ cho thầy toàn bộ tuổi thanh xuân của mình, còn nếu thắng thì em sẽ ở bên thầy cả đời này. Dù thế nào thì thầy cũng đâu lỗ đúng không?” “Tôi không có sở thích tệ hại như thế, tôi không đủ khả năng đem chuyện tình cảm ra mà đánh cược, đây không phải là thứ có thể tính toán, tôi cũng không được lợi lộc gì. Và đây không phải là chuyện nhỏ, nó không chỉ là chuyện thầy trò yêu nhau hay đồng tính luyến ái, em hiểu không? Nếu để người nhà em biết thì tôi cũng xong đời.” Anh chưa bao giờ đề cập đến vấn đề đồng tính, anh luôn tôn trọng xu hướng tính dục của bất kỳ ai, nhưng anh nhất định phải nói cho Quý Chính Tắc biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này. Quý Chính Tắc cực kỳ lơ đễnh, “Xong gì mà xong? Ba em nói, đời này em muốn yêu ai, cho dù là Thiên Vương lão tử[2] cũng được hết, chỉ cần em có thể thật lòng theo đuổi được. Em chưa bao giờ chém gió cả, em đã nói theo đuổi thầy thì nhất định em sẽ theo đuổi thầy, em nói bên thầy cả đời thì nhất định sẽ là cả đời.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Phương Yểu An, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, “Thầy không đánh cược, vậy em sẽ tự mình đánh cược.” [2] Ẩn dụ ý chỉ những người cao quý, uy quyền nhất Phương Yểu An cảm thấy thật nực cười. Trong mắt các cậu thiếu niên mười bảy mười tám, suy nghĩ ngây thơ đến mức ngày mai cũng có thể nói thành cả đời, dẫu cho quay đầu liền quên thì chúng vẫn có thể to mồm dõng dạc mà nói khoác không biết ngượng như thế. “Tôi không quản em nữa, nhưng tôi thật sự không muốn dây dưa thêm với em. Em nên hiểu rõ, cứ quấn lấy tôi mãi cũng chẳng có ý nghĩa gì, thiếu người cho em thích à?” “Nhưng em chỉ thích mình thầy thôi.” “Em thích gì ở tôi?” “Em thích…” Hắn dừng lại, cau mày suy tư hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn anh, “Hí, em nghe nói nếu mà nói được ra những gì mình thích thì đều không phải là thích thật lòng, cho nên đây là một cái bẫy đúng không?” Hắn nhướn nhướn mày, bình chân như vại gật đầu, “Cái gì của thầy em cũng thích hết.” Đầu Phương Yểu An như muốn nổ tung, anh gần như hét lên, “Cậu ra ngoài ngay, biến về nhà cậu đi. Chúng ta không hợp nhau, cậu đừng hại tôi nữa được không hả?!” Quý Chính Tắc dựa người vào cửa, thờ ơ lắc đầu, khuôn mặt tuấn tú rất bình tĩnh, “Không, em sẽ không đi.” Phương Yểu An giận đến điên rồi, anh thực sự là không có biện pháp nào với tên này. Anh tự mình vật lộn xuống giường, vừa nói vừa mặc quần áo vào, “Được, cậu cứ ở lại đi, cậu không đi thì tôi đi!” Eo lưng anh đau như sắp gãy, lúc mặc quần áo tay cũng khó mà nhấc lên nổi. Quý Chính Tắc vội vàng bước tới ngăn anh, kéo cổ tay anh hỏi, “Thầy muốn đi đâu? Đây là nhà của thầy!” Anh đẩy mạnh Quý Chính Tắc ra, hai má đỏ bừng cả lên vì tức giận, “Tôi đi đâu không cần cậu quản, tránh ra!” Nói xong thì hung hăng bước ra ngoài. “Này!” Quý Chính Tắc thấp giọng mắng một câu, vội vàng mặc quần áo vào rồi đuổi theo, ngăn người ở cầu thang. Hắn cũng hơi bực, vì vậy trực tiếp ôm eo Phương Yểu An rồi kéo anh vào nhà. “Làm cái gì? Quý Chính Tắc tôi báo cảnh sát đấy, buông ra nhanh!” Phương Yểu An vừa trải qua trận tình dục quá độ, đến giờ cơ thể vẫn còn rã rời, thế nhưng lần giãy giụa này lại kịch liệt đến không ngờ. Quý Chính Tắc không thể không dùng cả hai tay để chế trụ anh đạp đá lung tung, mặt cũng suýt thì ăn một quả đấm. Hắn phản xạ ngửa đầu về sau, “Thầy báo đi, thầy về nhà em sẽ để cho thầy báo.” Còn chưa ôm được người vào cửa, Quý Chính Tắc đã nhìn thấy một người đàn ông đang đi lên cầu thang, người đó nhìn Phương Yểu An rồi lại nhìn hắn, đôi mắt trợn to, “Anh Phương!? Mày làm gì thế? Mau buông anh ấy ra!” Vừa nói vừa chạy nhanh tới. Quý Chính Tắc thầm chửi “Đ*t mẹ”, mắt hắn trợn trắng, tay có chút buông lỏng. Phương Yểu An nhân cơ hội giãy ra rồi thúc cùi chỏ vào eo hắn. Chân Quý Chính Tắc mất trọng tâm, Phương Yểu An còn chưa kịp quay đầu đã thấy Quý Chính Tắc cắm đầu xuống dưới, hành lang hẹp tối đột ngột truyền tới tiếng động nặng nề và tiếng rên rỉ đau đớn. Quý Chính Tắc ôm lấy cánh tay và cuộn tròn trên sàn tầng dưới, thoạt nhìn có vẻ ngã không hề nhẹ. Chu Kỳ Minh cũng không thấy rõ chuyện gì xảy ra, hắn ta vừa mới lên thì đã thấy Quý Chính Tắc lăn xuống, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, “Chuyện này … chuyện gì đang xảy ra vậy?” Phương Yểu An đứng ở cửa và vẫn chưa hoàn hồn lại. Anh cũng không biết tại sao Quý Chính Tắc lại ngã nữa, anh thậm chí còn không dùng sức mà, sao Quý Chính Tắc cứ thế mà nhẹ nhàng lăn xuống rồi? Quý Chính Tắc nằm một lúc mới ngẩng đầu lên, hắn lạnh lùng nhìn về phía bên này, ánh mắt vô cùng dữ tợn. Hắn lảo đảo đứng dậy, không nói tiếng nào rời đi. Phương Yểu An bị trừng thì hơi sững sờ, hiện trường đột nhiên trở nên rất quỷ dị. Anh và Chu Kỳ Minh đứng trên bậc thang cao nhất của tầng trên, từ trên cao nhìn xuống Quý Chính Tắc đang bị thương phía dưới, trông sao cũng giống hai thằng cha già đầu xấu xa đang bắt nạt một đứa trẻ vị thành niên. Quên đi, nhân lúc anh còn xấu xa thì hắn đừng có mà quay lại tìm anh nữa, anh nghĩ. “Anh Phương, anh không sao chứ? Có cần báo cảnh sát không anh?” Chu Kỳ Minh cúi đầu nhìn anh. “Không sao đâu, cảm ơn cậu, sao hôm nay cậu không đi làm?” Anh nhanh chóng lái sang chủ đề khác. “À, em vừa đi công tác về, cái này.” Hắn ta mỉm cười nhấc cái túi trên tay lên, “Bánh ngọt này của họ rất ngon. Em nghĩ anh thích đồ ngọt nên mang về cho anh mấy hộp.” Túi đựng rất tinh xảo, thoạt nhìn có thể thấy là không phải tiện tay chọn bừa. Phương Yểu An chỉ nhìn thấy hai chữ bánh ngọt, còn tên cửa hàng này thiết kế quá hoa mỹ nên anh chưa nhìn được ra là gì. Chu Kỳ Minh mỉm cười, cúi đầu xuống thì thoáng thấy hai vết đỏ thẫm trên cần cổ gầy gò của anh, hắn ta giật mình, “Anh Phương, trên cổ anh…” Con ngươi Phương Yểu An co rút kịch liệt, anh bật người nhảy thẳng vào cửa nhà, cũng không cầm túi đồ hắn ta đưa cho mà chỉ nói, “Không có gì, cảm ơn cậu.” Nói xong liền mặt không đổi sắc va vào cửa. Hôm nay là thứ sáu, cả ngày cũng không có tiết dạy của anh, theo lịch dạy thì tuần nào anh cũng sẽ được nghỉ ba ngày liên tục. Lúc anh bước vào nhà cảm thấy phía dưới đau cực kỳ, anh với di động nhìn thì thấy đã qua buổi trưa, giáo viên dạy môn Hóa lớp bốn gửi tin nhắn nhờ anh dạy hộ một tiết hôm nay. Cô ấy vừa mang thai đứa thứ hai, trong thời gian có bầu đã bị động thai, trường học họ lại đang trong giai đoạn gấp rút, cho nên sẽ thường xuyên có tình huống đổi tiết hoặc dạy hộ. Nhưng hôm nay Phương Yểu An thật sự không tiện, phía dưới của anh đau dữ dội khiến anh hận không thể xách chân lên mà đi. Anh vừa định trả lời cô giáo kia là hôm nay mình không dạy được, thì đột nhiên lại bị tổ trưởng tổ soạn giáo án gọi điện đến, nói là lãnh đạo Sở Giáo dục đến dự giờ, chỉ đích danh là dự lớp bốn, nhờ anh nhanh tới hỗ trợ. Cơm trưa còn chưa kịp ăn, anh vội quàng khăn vào rồi khó khăn đi xuống lầu bắt taxi đến trường. Đến nơi mới thấy lãnh đạo Sở Giáo dục không tới dự giờ, bọn họ buổi trưa bị lãnh đạo trường lôi đi nhậu, uống quá nhiều giờ vẫn còn trên bàn nhậu chưa xuống được. Nhưng tới rồi cũng không còn cách nào khác, anh bước vào lớp bốn và nhìn thấy ghế cuối lớp trống không, Quý Chính Tắc không đến lớp, điều này ngược lại làm giảm bớt nỗi bứt rứt của anh. Lớp học diễn ra suôn sẻ, ngoại trừ cái cậu tên Đường Hựu Trung kia cứ mãi nhìn chằm chằm vào anh một cách rất kỳ quái, điều đó khiến anh vừa sợ vừa lo, tan tiết xong thì vội vã ra nhanh khỏi lớp. Phía dưới thực sự rất đau, như thể có một viên gạch được đặt bên trong và cứa dây thần kinh đau đớn của anh từng chút một. Anh thận trọng ngồi xuống, vừa chạm vào ghế lại khiến cánh mông co rút, càng thêm đau hơn, “Shsss.” Thầy Bàng mới tan lớp, vừa pha một ấm trà lớn bước vào đã liếc thấy miệng anh sưng đỏ cả lên, “Ối thầy Phương, nóng trong người hả? Miệng cũng loét cả ra rồi kìa. Mùa đông khô lắm, nên ăn bớt cay đi thầy, nào, tới đây uống chút trà hoa cúc cho bổ lại chút nào.” Ông ta chính là một tín đồ trung thành của trà hoa cúc, trong mắt ông ta thì trà hoa cúc đúng là thần dược trị bách bệnh, ông ta vừa nói vừa rót một chén cho Phương Yểu An. Phương Yểu An nhìn những bông hoa cúc vàng đang nở rộ trôi dập dờn trong chén, chúng nó đang bung nở toe toét về phía anh, thấy vậy, khuôn mặt anh cũng co rút mất tự nhiên. Bổ người? Bổ cái gì? Lấy hình bổ hình à? Không biết trong đầu nghĩ gì mà anh bỗng thấy ghê tởm cả người. Ngơ ngơ ngác ngác về đến nhà, cả ngày không ăn gì cũng không thấy đói, anh chóng mặt đau đầu bò lên giường, trong chốc lát đã ngủ thiếp đi. Anh bị tiếng chuông cửa đánh thức, ngủ đến choáng váng như rơi trong sương mù. Anh ngây ngốc nhìn trần nhà hồi lâu, cũng không biết bây giờ là buổi chiều hay đã là sáng hôm sau. Chuông cửa vẫn tiếp tục vang lên, một lúc sau anh đứng dậy rồi lắc lư đi đến cửa ra vào, cầm nắm cửa do dự một lúc rồi hỏi “Ai đấy?” Không có ai trả lời, anh hỏi lại lần nữa, “Ai đấy?” Vẫn một mảng tĩnh lặng, anh có một linh cảm xấu, thông qua mắt mèo nhìn ra ngoài cửa. Một con ngươi vặn vẹo thoáng chốc lấp đầy tầm nhìn của anh. Anh sợ hãi lùi lại một bước, khẽ kêu một tiếng “A!” Anh còn chưa hồi hồn, giữa tiếng cười đắc ý của cậu thiếu niên, anh mới nhận ra rằng người ngoài đang nhìn vào bên trong, rõ ràng là không thể nhìn được bên trong và đó chỉ là một trò đùa dọa người dở hơi. “Mở cửa.” Quý Chính Tắc cười xong thì gõ thêm vài lần nữa, “Nhanh nào nhanh nào, nếu không em hét lên đấy.” Hắn hắng giọng một cái, thế mà hét thật, “Bớ người ta, thầy Phương của trường THPT Tụng Ngôn là….” Hắn nói được một nửa, Phương Yểu An đã lập tức mở cửa ra, giận đến cứng họng, “Em!” Quý Chính Tắc đứng ngoài cửa, cánh tay trái đang bó thạch cao treo lủng lẳng trên người, trên trán còn dán một miếng băng gạc, trên mặt còn có một mảng xanh tím, trông cả người âm u lưu manh vô lại, nhưng đôi mắt lại sáng ngời và mặt mũi rất sinh động. Hắn nhếch mép cười đùa, cà lơ phất phơ trêu ghẹo, “Yo, dám mở cửa cơ đấy?” Phương Yểu An đã quá mệt mỏi rồi, giọng điệu cũng ỉu như cơm thiu chẳng có tí sức sống nào, “Em lại tới làm gì?” Quý Chính Tắc giơ cánh tay bó bột của mình lên lắc lắc, “Gãy tay rồi, em ở nhà một mình không sống nổi.” “Người nhà em đâu?” “Nhà em không có ai hết.” “Cái… Không có ai?” Anh chưa từng nghe nói về hoàn cảnh gia đình Quý Chính Tắc có gì đặc biệt. Quý Chính Tắc dường như có thể dễ dàng nhìn ra những gì anh đang nghĩ, “Họ không có ở nhà.” “Em gãy tay mà họ cũng không về chăm sóc em?” Quý Chính Tắc nhìn anh, có vẻ rất sầu não vì điều anh nói, “Tại sao họ lại phải quay về? Không phải thầy đẩy em ngã à, chẳng lẽ thầy không nên chịu trách nhiệm sao ạ?” Phương Yểu An nghẹn một hơi trong cổ họng, đầu óc như bị nước sôi đổ đầy, trong lòng phiền muộn bực dọc, “Tôi có thể thuê người chăm sóc cho em được không? Tôi không chăm sóc nổi em.” Quý Chính Tắc rất sảng khoái đáp, “Được ạ, em muốn thuê chăm sóc đặc biệt, một tháng hai mươi tám nghìn, bị rạn xương thì cần một trăm ngày, như vậy ít nhất là ba tháng.” Anh chưa từng nghe nói có người bị thương tí tẹo thế này mà phải thuê chăm sóc đặc biệt, “Đừng có ức hiếp người quá đáng!” “Sao cơ? Em bắt nạt thầy, giờ thầy không muốn chịu trách nhiệm?” Quý Chính Tắc bước tới, vẻ mặt đột nhiên thay đổi. Hắn mím chặt miệng, ánh mắt u ám và sắc nhọn như một thanh kiếm đầy sát khí, tạo cho người ta cảm giác áp chế từ mọi phía. Đây là lần đầu tiên Phương Yểu An có ý muốn đánh người như vậy, anh rất muốn đập bẹp cái tên nhóc con vênh váo hung hăng từng bước ép sát mình này, tốt nhất là đập bẹp thành một tờ giấy, sau đó vo viên lại rồi ném vào bồn cầu xả nước, cho hắn trôi thẳng đến đại dương nào đó luôn đi. Quý Chính Tắc trịch thượng nhìn anh, Phương Yểu An bị bức bách trông xinh đẹp vô cùng. Vành mắt và đôi gò má kết hợp với nhau thành một quả cầu đỏ ửng, trong mắt không biết là đang ngậm một vũng nước hay là một quả cầu lửa mà trông sóng chuyển lóng lánh như nước nhưng lại như muốn bùng cháy lên, tươi ngon sống động khiến người ta khô cả miệng lưỡi. Trái tim hắn đập thình thịch vang đội, đúng rồi, chính là góc độ này, với đôi mắt khiến lòng người phải gợn sóng nhộn nhạo đang trừng hắn qua cặp mắt kính. Toàn thân hắn đột nhiên bốc cháy và nổi lên phản ứng không hợp hoàn cảnh, quả táo Adam mắc kẹt trong cổ họng không ngừng lên xuống, hắn đang định nói gì đó. Chợt thấy Phương Yểu An mạnh mẽ nhắm mắt lại, lảo đảo thân thể, cam chịu số phận nhẹ giọng nói “Vào đi.” Theo Tân Hoa xã, nhiều làng chài phía nam Trung Quốc đã làm lễ trước khi ra biển ngày 16/8, trên các cảng cá, hoạt động chuyển lương thực diễn ra tấp nập... như mọi năm, hàng vạn tàu cá Trung Quốc chuẩn bị tràn ngập vùng biển Đông gây ra những lo ngại về tình trạng đánh bắt quá mức, và những đòi hỏi quá đáng của Trung Quốc ở vùng nước tranh chấp với các nước láng giềng. Các tàu cá Trung Quốc tràn xuống Biển Đông ngay sau khi lệnh cấm đánh bắt cá do Trung Quốc áp đặt chấm dứt vào ngày 16/8. Trung Quốc hồi đầu năm đơn phương áp đặt lệnh cấm đánh bắt cá trên Biển Đông có hiệu lực từ ngày 1 tháng 5 năm 2020 đến ngày 16 tháng 8 năm 2020. Phạm vi cấm đánh bắt trải dài từ vùng biển phía bắc Biển Đông, bao gồm cả một phần vịnh Bắc Bộ và quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Mỗi ngư dân xuất hiện trên biển là cột mốc sống về chủ quyền Thạc sĩ Hoàng Việt, một nhà nghiên cứu biển Đông lâu năm nhận định với Đài Á Châu Tự Do hôm 17/8, liên quan vấn đề này Nếu chủ quyền một quốc gia trên biển không được thể hiện bằng các ngư dân xuất hiện trên biển, đánh bắt trên biển, thực hiện các quyền của mình trên biển, thì chủ quyền đó chỉ tồn tại trên sĩ Hoàng Việt “Các tàu cá Trung Quốc này rất nguy hiểm, nó có nhiều mục đích khác nhau, trong thời bình thì nó được sử dụng với mục đích là đi đánh bắt, còn trong chiến tranh thì nó rất đắc lực cho Trung Quốc tấn công các lực lượng khác trên biển. Và chưa kể nó cũng liên quan đến vấn đề chủ quyền, như người ta vẫn nói là mỗi ngư dân xuất hiện trên biển đó là cột mốc sống về chủ quyền. Nếu chủ quyền một quốc gia trên biển không được thể hiện bằng các ngư dân xuất hiện trên biển, đánh bắt trên biển, thực hiện các quyền của mình trên biển, thì chủ quyền đó chỉ tồn tại trên giấy. Và nếu nói theo nghĩa đó, thì chúng ta cũng hiểu các tàu của Trung Quốc đóng góp một phần quan trọng cho Trung Quốc dùng sức mạnh để thay đổi hiện trạng thực tế trên khu vực biển Đông.” Theo số liệu của trang Dự án Đại Sự Ký Biển Đông, Trung Quốc hiện có khoảng tàu sắt đánh cá lớn, được chính phủ Trung Quốc tài trợ. Trong 4 năm qua, chính phủ Trung Quốc dành 28 tỷ USD trợ cấp các đội tàu đánh cá này. Số lượng tàu cá Trung Quốc lớn hơn gấp nhiều lần các nước láng giềng. Đơn cử theo số liệu của Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, Việt Nam hiện có tổng số tàu cá tàu, đa số là tàu gỗ, hoạt động hầu như không có trợ cấp gì từ chính phủ. Với việc tàu cá tràn ngập vùng nước đang tranh chấp, đã có những lo ngại về việc Trung Quốc đang thực thi việc đòi hỏi chủ quyền của mình qua sự hiện diện của nhiều tàu cá. Thạc sĩ Hoàng Việt nêu ví dụ trong vụ kiện mà Philippines kiện Trung Quốc ra Tòa quốc tế yêu cầu tàu cá của Trung Quốc phải rút ra khỏi khu vực của Philippines là bãi cạn Scarborough... thế nhưng trong thực tế Trung Quốc không rút mà còn tăng cường thêm, vì vậy cho thấy Philippines chỉ kiểm soát Scarborough trên giấy, trong khi Trung Quốc đã kiểm soát trên thực tế. Thạc sĩ Hoàng Việt nói tiếp “Lượng tàu cá Trung Quốc xâm nhập đánh bắt cá trái phép gọi là IUU Illegal, Unrepoted and Unregulated Fishing - đánh bắt cá bất hợp pháp, không báo cáo và không theo quy định lớn nhất trên thế giới, mà hầu hết là phương pháp tận diệt. Hậu quả của việc này là nguồn hải sản bị cạn kiệt và bị phá hủy. Ngoài ra tàu cá Trung Quốc thực ra là các lực lượng khác nhau được ngụy trang, trong đó có lực lượng dân quân biển Trung Quốc tiếp tục xân phạm hoặc quấy phá các hoạt động của ngư dân, cũng như thăm dò tài nguyên dầu khí ven biển của các quốc gia tại khu vực Đông Nam Á này.” Hình minh họa tàu đánh cá Việt Nam tại Thừa Thiên Huế. AFP Từ năm 1999 đến nay, Trung Quốc đã đơn phương áp đặt lệnh cấm đánh bắt cá trên Biển Đông, nhưng theo Tân Hoa xã, chưa năm nào nghiêm khắc như năm nay. Một loạt công nghệ mới đã được sử dụng để giám sát lệnh cấm từ định vị vệ tinh, giám sát thông qua video trực tiếp và big data. Cụ thể trong thời gian Trung Quốc cấm đánh bắt, Tỉnh Quảng Đông đã tiến hành chuyến tuần tra, trong đó tàu đánh cá mà Trung Quốc cho là bất hợp pháp bị nước này bắt giữ, tịch thu và phá hủy nhiều ngư cụ. Ảnh hưởng đời sống ngư dân Việt Nam Trao đổi với Đài Á Châu Tự Do hôm 17/8, ông Trần Văn Lĩnh, Chủ tịch Hội Nghề cá Thành phố Đà Nẵng, nhận định liên quan vấn đề này “Tham vọng của Trung Quốc không phải là cá trên biển Đông, không phải là một khoảng không gian sinh tồn trên biển Đông, mà họ thực hiện địa chính trị, tức thực hiện quyền lực của họ trên biển Đông, để thực hiện mưu đồ bá chủ của họ. Vì vậy họ muốn đánh chết động lực, ý chí của nhiều người đánh cá trên biển đông, bằng cách là hết mùa cá thì xua hàng vạn tàu thuyền xuống, đợt này chỉ riêng tỉnh Hải Nam của Trung Quốc là gần 17 ngàn tàu đã đăng ký xuống đánh cá, với lưới nhỏ, ánh sáng cực lớn... dẫn đến cá ở biển Đông sẽ cạn kiệt.” Theo Tân Hoa xã, chỉ tính riêng đảo Hải Nam đã có tàu cá đăng ký hoạt động ở Biển Đông đợt này. Trong thông báo ngày 16/8, chính quyền Hải Nam cũng cho biết sẽ sử dụng hệ thống định vị Bắc Đẩu để liên tục phát các cảnh báo tránh va chạm tới tàu cá trên Biển Đông. Ngay cả việc Trung Quốc cấm đánh bắt cá không phải là để bảo vệ đàn cá, mà là để họ thực hiện quyền lực của họ mà thôi, rồi khi vừa hết cấm họ lại xua xuống hàng vạn tàu thuyền, thì còn đâu cá cho ngư dân đánh Văn Lĩnh Ông Trần Văn Lĩnh nói tiếp “Ngay cả việc Trung Quốc cấm đánh bắt cá không phải là để bảo vệ đàn cá, mà là để họ thực hiện quyền lực của họ mà thôi, rồi khi vừa hết cấm họ lại xua xuống hàng vạn tàu thuyền, thì còn đâu cá cho ngư dân đánh bắt, Trung Quốc làm cho vùng biển ấy nghèo đi, thì tất nhiên những ngư dân đó phải đi tha phương cầu thực thôi. ” Ngoài ra theo ông Trần Văn Lĩnh, việc Trung Quốc san lấp các đảo san hô, nơi cá sinh trưởng, nên không còn nơi cho cá đẻ, tức là sinh thì không có, mà sinh lớn thì tận diệt. Ông cho rằng, nếu biển Đông là của Trung Quốc thì họ đã khai thác một cách có trách nhiệm, bền vững... Nhưng vì là của người khác mà Trung Quốc chiếm, nên họ đã khai thác vô tôi vạ. Một ngư dân ở Quảng Nam nói với Đài Á Châu Tự do về những lo ngại của mình sau khi lệnh cấm đánh bắt cá chấm dứt “Nó ảnh hưởng nói chung mọi mặt, mặt biển cũng ảnh hưởng mà mặt bờ cũng ảnh hưởng. Biển bữa nay thất bát lắm, nói chung là thiệt hại cá mắm bữa nay nhiều lắm nhưng dân không biết làm sao hết, dân phải chịu hết, đường nào dân cũng phải gánh hết.” Theo Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế Mỹ CSIS, Biển Đông là một trong năm khu vực đánh bắt cá năng suất cao nhất trên thế giới, chiếm khoảng 12% tổng lượng đánh bắt cá toàn cầu. Hơn một nửa tàu cá trên thế giới hoạt động trong vùng biển này, đa số là tàu Trung Quốc, hệ sinh thái biển quan trọng này đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi việc đánh bắt cá quá mức. Như định kỳ hàng năm khi Trung Quốc tuyên bố lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông, Việt Nam đều lên tiếng phản đối và khuyến khích ngư dân tiếp tục ra khơi, giữ vững ngư trường truyền thống. Chủ tịch Hội nghề cá Việt Nam, Tiến sĩ Nguyễn Việt Thắng khi trao đổi với Đài Á Châu Tự Do liên quan vấn đề này, cho biết “Chuyện này cũng như hằng năm thôi. Chúng ta vẫn lặp đi lặp lại đó là việc làm bất hợp pháp của Trung Quốc. Đây là việc làm không phù hợp với luật pháp Việt Nam. Trung Quốc cấm gì thì cấm ở vùng biển của Trung Quốc chứ cấm qua vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam là không hợp pháp. Từ lâu chúng tôi từng nói lệnh cấm đó không có giá trị pháp lý nào đối với ngư dân Việt Nam cả. Chúng tôi cũng có bàn bạc và tổ chức cho bà con ngư dân là theo đoàn, đội đánh bắt trên vùng biển của mình một cách chủ động, đúng pháp luật Việt Nam.” Ngoài việc chủ động cho ngư dân của Hội Nghề cá Việt Nam và hội nghề cá các tỉnh thì Tiến sĩ Nguyễn Việt Thắng cho biết, cũng có yêu cầu các cơ quan thực thi pháp luật của nhà nước như cảnh sát biển, kiểm ngư và hải quân, phải thường xuyên hiện diện để bảo vệ cho ngư dân Việt Nam làm ăn hợp pháp trên vùng biển của mình. Một ngư dân ở Đà Nẵng nói “Khi mình làm ở vùng biển Việt Nam mình, mình cào nó cũng cào vậy mà nó ỉ tàu to, tàu nó là tàu sắt, tàu mình tàu nhỏ, tàu gỗ nên nó ăn hiếp. Mỗi lúc đó ai biết cảnh sát biển ở đâu mà ứng cứu, mà mấy ổng tới thì chỉ có tốn thêm tiền chứ được gì đâu.” Trong khi Trung Quốc đơn phương thực hiện lệnh cấm đánh cá ở biển Đông, thì hôm 12/6, thuyền trưởng kiêm chủ tàu cá QNg96416 thuộc tỉnh Quảng Ngãi cho biết tàu cá của ông bị tàu sắt Trung Quốc số hiệu 4006 truy đuổi, tông nhiều lần làm hư hỏng, lật nghiêng và ép ngư dân Việt Nam nhảy xuống biển. Phía Trung Quốc sau đó đã tịch thu các ngư cụ và 1 tấn hải sản của tàu cá Việt Nam. Tổng thiệt hại ước tính lên đến 500 triệu đồng. Đây là lần đầu tiên tàu Trung Quốc tấn công tàu cá Việt Nam kể từ sau khi Trung Quốc ban hành lệnh cấm đánh bắt cá trong năm 2020 ở Biển Đông từ ngày 1/5/2020. Đây cũng là vụ tàu Trung Quốc đâm tàu cá Việt Nam thứ hai kể từ tháng 4 vừa qua ở Biển Đông. Vụ tàu hải cảnh Trung Quốc đâm tàu cá Việt Nam hồi tháng 4 vừa qua đã khiến một tàu cá Việt Nam bị chìm. Tên gốc 岌岌可危. Hán Việt Ngập ngập khả nguy. Tác giả Hạ Tiểu Chính. Tình trạng Hoàn thành. Tình trạng edit Hoàn thành. Nhóm edit Khổng Vương Hội. Người làm bìa Én. Thể loại Đam mỹ, niên hạ, thầy trò, cao H, hiện đại, học đường, HE, mỹ nhân thụ. Giới thiệu Linh hồn nhạt nhẽo được bơm vào rung động trẻ tuổi, giãn nở trong anh, trong cái loại quan hệ không thể nói là yêu hay là ham muốn, anh biến thành một kẻ vô dụng ngọt ngào. Niên hạ đẹp trai kén chọn công x lãnh cảm mỹ nhân thụ thuộc tính có thể có sai. Truyện mới, có thể coi như thế giới song song, không phải ngoại truyện. Truyện này tiếp tục dùng tên nhân vật chính Nam Lân, những thứ khác không liên quan. Quý Chính Tắc x Phương Yểu An. Chênh lệch 15 tuổi. Cảnh báo Ngoại truyện của Lâm Diệu là loạn luân, không thích mời ra ngoài. Tổng đài 1221 đang mất sóng, muốn liên lạc vui lòng ấn phím sao xa chủ Xem tất cả bài viết bởi Tổng đài 1221 đang cố gắng liên lạc với bạn

tràn ngập nguy cơ