Slam Dunk - Rokudenashi Blues. Webtoon Hàn Quốc sao chép: King Of High School - Bá Vương Học Đường. Truyện manhwa Bá vương học đường từ khi ra mắt phần đầu đã bị fan truyện manga Nhật Bản ở cả hai nước tố là đạo nhái trắng trợn, các khung hình y chang và thậm chí biểu cảm của nhân vật cũng không thèm sửa.
Một bộ truyện giả trùng sinh siêu hấp dẫn và bất ngờ của tác giả Diệp Phi Nhiên. Nội dung truyện Không Thèm Yêu Sếp thiên về sủng ngọt hài hước nên vô cùng thích hợp đọc thư giãn trong những ngày mệt mỏi. Nhân vật nam nữ chính trong truyện được xây dựng vô cùng tốt và ấn tượng. Thật sự, cả hai đáng yêu đến không chịu nổi. Văn án:
Bộ truyện tranh bách hợp Hàn Quốc tiếp theo mà TruyenVN muốn giới thiệu đến độc giả là truyện Khu vườn ánh trăng, một tác phẩm của tác giả Kang Unnie. Truyện kể về những thiếu nữ sống trong khu vườn Ánh trăng. Sự thật đằng sau cái tên đầy chất thơ ấy là một nhà
Legally Romance (2022) 7.0 Trung Quốc 2022 33 Tập. Không Thèm Yêu Đương Với Sếp - Legally Romance kể về câu chuyện tình đầy oan gia giữa hai người bạn cũ là Tiền Duy và Lục Tuân. Khi giờ đây Tiền Duy trở thành vị luật sư cho Lục Tuân, nhưng cô lại bị cậu luôn chèn ép vì ngày
Chưa có ai đánh giá truyện này! Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: iyouwethey_. Tình Trạng: Đang Cập Nhật. đạihọc exo exofx fx happyending jongin jungsoojung kai kaiexo kaistal kimjongin krystal krystalfx luat ngontinh ngontinhiendai quayvequakhu smtown soojung thittang trongsinh.
cash. “Tôi là người có nội hàm, nói thật tướng mạo bên ngoài cũng không quan trọng với tôi lắm, chỉ cần mặt mũi dáng người vừa mắt là được rồi, quan trọng nhất vẫn là tâm hồn người ấy, như tôi đã từng nói rồi, tôi hi vọng bạn trai tương lai của tôi phải hiểu chuyện biết thời biết thể, phiền nhất là những người đàn ông có lòng chiếm hữu quá mạnh, sau đó cứ hở một chút là lại ghen, ghen ấy à, đối với tôi là chuyện quá ngây thơ, chẳng trưởng thành tí nào.”“…”Tiền Duy nghĩ ngợi rồi lại bổ sung thêm “Hơn nữa người ấy phải biết ăn nói, biết dỗ dành, dịu dàng không được mắng tôi, biết lên phòng khách thì cũng phải xuống được phòng bếp.” Cô xoa xoa cằm, ” Dĩ nhiên cũng phải biết nấu ăn nữa, ước mơ của tôi là khi tôi cảm thấy buồn bã, anh ấy có thể làm cho tôi cả một bàn ăn sắc hương đủ cả, à, còn nữa, anh ấy cũng phải biết chụp ảnh, để có thể chụp lại tất cả những khoảnh khắc xinh đẹp của tôi, anh ấy cũng phải hài hước nữa, là kiểu người biết khuấy động bầu không khí ấy, còn phải biết kiếm tiền, lại hào phóng, nhưng không được có chủ nghĩa đàn ông gia trưởng…”“Còn yêu cầu gì nữa không?” Chẳng biết có phải do cô ảo giác hay không, mà sắc mặt Lục Tuân cứ tối sầm cả lại.“Anh ấy nhất định phải theo đuổi tôi, tốt nhất là cũng phải mất mấy tháng, trước hết cứ để cho anh ấy cầu mà không được mấy tháng đi.”Lục Tuân có vẻ hoảng, ngay cả giọng anh cũng cao hơn không ít, gương mặt tam quan bùng nổ “Sao lại phải theo đuổi mấy tháng ??? Còn phải mong mà không được? ! Tại sao cậu lại hành hạ người ta như thế? !”Tiền Duy chẳng hiểu gì cả, nhưng ngẫm nghĩ một lúc, cô cũng bình thường trở lại, tám phần là vì Lục Tuân khổ cực theo đuổi Mạc Tử Tâm mấy tháng nhưng lại thất bại, nên giờ khó tránh khỏi có định kiến xấu với những nữ sinh muốn nam sinh theo đuổi mình mấy tháng.“Tôi muốn hưởng cái cảm giác được người ta theo đuổi điên cuồng không được sao?” Cô trợn mắt nhìn anh, “Cậu chưa từng nghe câu này sao? Trong tim mỗi người phụ nữ đều có giấc mộng làm công chúa, tôi cũng muốn ảo tưởng mình được người ta theo đuổi như trăng vây quanh sao, tôi cũng muốn trải qua thứ tình yêu được người mình yêu chết đi sống lại không phải tôi thì không được.” Tiền Duy ngẫm nghĩ, lại bổ sung, “Mà hơn nữa, đàn ông mấy người không phải thường nghĩ là nếu có một thứ quá dễ dàng thì sẽ không biết trân trọng, mà nếu khổ cực theo đuổi mấy tháng thậm chí mấy năm, thì sẽ coi người đó như nữ thần trong lòng, nếu theo đuổi càng vất vả, thì tình cảm giữa hai người sẽ càng bền lâu hơn.”“Chờ chút, không phải cậu từng nói, cậu chính là người mà người ta thổ lộ với cậu thì cậu sẽ không thích người ta đó sao? Vậy sao còn bắt người ta theo đuổi cậu mấy tháng? ? ?”“Chuyện đó à.” Tiền Duy dừng một chút, “Ừ nhỉ… Vậy tôi biết phải làm sao, con người tôi mâu thuẫn thế đấy. Chẳng lẽ tôi lại phải cô độc cả đời cho đến già ??? Nhưng cũng chưa chắc mà, không chừng sẽ có người thuộc trường hợp đặc biệt, ví dụ như tỏ tình thì tôi không thích anh ấy lắm, sau đó anh ấy lại điên cuồng theo đuổi tôi mấy tháng, thì tôi đồng ý.”“…” Lục Tuân cố kiềm chế bản thân, “Chẳng lẽ cậu thích cái kiểu theo đuổi điên cuồng đó hả? Thổ lộ trước mặt mọi người ấy à?”“À không, tôi không thích cái kiểu thổ lộ trước mặt mọi người hay thổ lộ theo kiểu khoa trương màu mè, tôi cảm thấy tỏ tình trước mặt hàng đống người thì lúng túng lắm, chuyện tình cảm tốt nhất vẫn nên riêng tư một chút, tôi thích cách theo đuổi của người lớn ngày xưa hơn, nước chảy thành sông năm rộng tháng dài.”Nét mặt Lục Tuân rất nghiêm túc “Cậu còn yêu cầu gì khác nữa không?”Tiền Duy lắc đầu “Tạm thời chỉ thế thôi, sau này nghĩ thêm sẽ bổ sung tiếp.” Cô tò mò nhìn thoáng qua Lục Tuân, “Mà cậu hỏi chuyện đó làm gì?”Lục Tuân đưa mắt sang hướng khác “Tôi thấy cậu lại thành người độc thân, thì nghĩ nếu có người nào phù hợp, tôi sẽ để ý giới thiệu cho cậu.”“Ừm… Cám ơn nhé!” Tiền Duy thầm nghĩ, xem ra cô hợp tác cho anh và Mạc Tử Tâm, mặc dù không thành công, nhưng phần tình nghĩa ấy Lục Tuân vẫn ghi tạc trong lòng , không phải sao, còn muốn có qua có lại muốn giới thiệu đối tượng cho cô nữa?“Cậu…”“Tiền Duy!”Lục Tuân vừa định mở miệng nói tiếp, nhưng lời chưa nói ra miệng, thì cái giọng oang oang của Lưu Thi Vận đã từ trên trời rớt xuống, Tiền Duy lần theo âm thanh vừa vang lên mà quay đầu lại, chợt nhìn thấy Lưu Thi Vận đang hấp tấp chạy về phía vì chạy nhanh quá, nên cô nàng vẫn đang thở hổn hển “Mãi mới tìm được hai người. Vừa rồi cuộc thi kết thúc, cũng chẳng biết mấy người chạy đi đâu nữa, tao đang có chuyện muốn tìm mày đây.”Tiền Duy không hiểu gì “Sao thế?”Lưu Thi Vận nháy mắt ra hiệu rồi nhìn thoáng qua Lục Tuân “Girls’ talk, chờ lát nữa về ký túc xá tao nói cho.”Đương nhiên Lục Tuân hiểu ẩn ý của Lưu Thi Vận, anh khẽ gật đầu với cô nàng, chuẩn bị rời Duy chợt gọi anh lại “À, đúng rồi, Lục Tuân vừa rồi cậu định nói gì với tôi thế?”Lục Tuân chỉ mím môi đáp “Không có gì.”***Tiền Duy đi theo Lưu Thi Vận trở về ký túc xá, còn chưa ngồi nóng mông, Lưu Thi Vận đã trưng ra gương mặt nịnh nọt đi rót cho cô chén nước, điệu bộ vô cùng ngoan như cún.“Nói đi, muốn tao làm cho mày chuyện gì hả?”Hiếm có khi nào Lưu Thi Vận lại tỏ ra ngại ngùng như vậy “Ừ thì, chuyện là thế này, tối mai Khoa kiến trúc Đại học A ngay bên và khoa chúng ta có buổi gặp mặt, là do hội học sinh của chúng tao đứng ra btổ chức, nghe nói cái nam sinh bên khoa kiến trúc đẹp trai lắm, tao cũng muốn tham gia…”“Mày muốn tao đi cùng mày hả?”Lưu Thi Vận khẽ gật đầu “Tao vừa nghe rồi, mày và Mạc Đào có phải đang hẹn hò thật đâu, mày cũng đang ế như tao thôi, mà buổi gặp mặt chất lượng thế này, mày nên đi cùng tao đi, không chừng lại có thể gặp được chân mệnh thiên tử thì sao ?!”“Nước chúng ta còn đang bước vào giai đoạn sơ cấp của chủ nghĩa xã hội, tao không có tâm trạng yêu đương, phải tiếp tục cống hiến xây dựng chủ nghĩa xã hội trước đã.”“Đây chính lối tư duy sai lầm đấy Tiền Duy! Chính là vì chúng ta đang bước vào giai đoạn sơ cấp của chủ nghĩa xã hội, nên mới càng phải yêu đương! Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội thì phải dựa vào điều gì? Nguồn lực lao động tươi mới! Mày chưa từng nghe người ta nói à? Vì đời sau của tổ quốc, hòa thượng ni cô cũng yêu đương! Ai nấy đều không yêu đương, thì xã hội của chúng ta sẽ trở thành đất nước dân số già với tỷ lệ sinh con cực thấp !” Lưu Thi Vận vừa nói xong, thì nhảy tới ôm vai Tiền Duy, “Đương nhiên, nếu mày nhất định không muốn yêu đương, thì cứ coi như đi theo giúp tao đi! Một mình tao tham gia buổi gặp mặt ấy, ngộ nhỡ đến lúc không có nam sinh nào thèm để ý đến tao, lại không có ai bên cạnh, thì xấu hổ bỏ mẹ, mày phải đi, ngộ nhỡ không ai thèm để ý đến tao, thì tao còn có mày bên cạnh, mà nếu mày không thấy hứng thú với chuyện đó thì càng tốt, tao nhìn trúng cậu chàng nào thì mày cũng sẽ không cạnh tranh với tao rồi lại thành màn kịch cẩu huyết khuê mật biến kẻ địch vì yêu!”Lưu Thi Vận thấy Tiền Duy chẳng mấy hứng thú, chỉ đành ra đòn đánh sát thủ “Thế này đi, tao nhịn đau, cho mày một tấm thẻ giảm giá dùng ở chuỗi khách sạn nhà tao! Sau này mày chính là khách VIP của khách sạn nhà tao, có thể thuê phòng bất cứ lúc nào! Giảm giá 30%! Chuỗi khách sạn nhà tao cũng mở mấy chi nhánh ở bên nước ngoài đấy, sau này nếu mày muốn đi đâu du lịch cũng có thể dùng nó được!”“Quyết định thế đi !!!!”***“Mặc váy màu hồng trông có đáng yêu hơn không?”“Hay mặc màu đỏ thì sẽ càng nổi bật hơn? Đánh vào thị giác đối phương hiệu quả hơn à? Sẽ để lại ấn tượng sâu hơn đúng không?”“Chờ chút, màu xanh tao nhã có đẹp hơn không?”Lưu Thi Vận gần như lôi hết váy của mình ra thử, trái thử một cái phải thay một cái, đổi đi đổi lại rồi hỏi ý kiến Tiền Duy nhiều lần, cuối cùng mới quyết định là sẽ mặc một chiếc váy dài màu trắng.“Mày thì sao, định mặc bộ nào?”“Tao á?” Tiền Duy chỉ chỉ chiếc áo khoác quạ đen đang treo trên cây móc áo, “Đương nhiên là mặc nó rồi.”“Cái áo đó quá xấu!” Lưu Thi Vận không thể chấp nhận, “Nào nào nào, để tao chọn cho mày một bộ.”“Mày thì biết cái gì? Tao phải mặc xấu, mới có thể tôn lên vẻ đẹp của mày! Mới có thể khiến mày mở mày mở mặt được chứ!”“Nói vậy cũng hợp lý phết nhỉ…”***Buổi gặp mặt lần này còn náo nhiệt hơn so với những gì mà Tiền Duy nghĩ, không phải kiểu gặp mặt làm quen đầy hình thức như cô đã tưởng tượng, ban tổ chức buổi gặp mặt này có những ý tưởng khá thú vị và độc đáo, họ đã chuẩn bị không ít những tiết mục tương tác giữa hai bên nam nữ, khiến bầu không khí và tiết tấu cũng coi như không nay Lưu Thi Vận đã chuẩn bị mọi thứ rất cẩn thận, còn cố ý trang điểm nhẹ, dáng người cô vừa cao lại gầy làn da trắng nõn, chiếc váy dài màu trắng càng làm nổi lên khí chất của cô, giờ phút này tuy chỉ đứng đó, cũng hấp dẫn không ít ánh mắt của mọi người, trong những ánh mắt ấy, tất nhiên cũng bao gồm cả chàng trai ưa nhìn nhất hội trường.“Anh ấy là Đường Luật, soái ca của khoa kiến trúc đấy, còn là thành viên đội bơi lội của trường nữa, nhìn dáng người tam giác ngược [1] cơ bụng tám múi đôi chân dài kia đi, đúng là đẹp đến mức khiến con người ta muốn phạm tội… anh ấy cũng là một trong mười soái ca của trường chúng ta đấy, tao đã tìm hiểu sở thích của anh ấy rồi… Ôi trời, anh ấy đang đi về phía này kia? Là đang đi tới chỗ chúng ta đúng không? Tao lo quá đi mất , này này này, tự nhiên muốn đi WC quá… khi nào căng thẳng là lại muốn đi WC…”[1] Dáng người tam giác ngược Đây được xem là loại thân hình có phần vai rộng hơn, nhỏ dần về phía eo và hông. Thông thường, loại hình cơ thể này chỉ xuất hiện ở những người đàn ông dành nhiều giờ để tập luyện thể Thi Vận vừa nhỏ giọng thầm thì, nam sinh kia càng bước tới gần hơn, cuối cùng dừng lại trước mặt Tiền Duy và Lưu Thi trai tên Đường Luật kia mặt mày khá hiền lành, khi anh ta lại gần bọn họ Tiền Duy mới nhận ra anh cũng khá cao, xem chừng cũng phải cao bằng Tiền Xuyên chứ không ít, đứng ngay trước mặt mình và Lưu Thi Vận cũng có thể tạo thành cái bóng che kín hai người họ.“Vốn là bị bạn bè kéo tới tham gia hoạt động lần này, anh cứ nghĩ nó sẽ nhàm chán lắm cơ, nhưng giờ thì thấy đến là quyết định đúng đắn.” Anh khẽ mỉm cười với Lưu Thi Vận, điệu bộ có hơi xấu hổ, “Quên chưa giới thiệu, anh là Đường Luật, sinh viên năm 3 khoa kiến trúc Đại học A.”Lưu Thi Vận vừa rồi còn lo lắng đòi đi WC một giây sau đã biến thành thục nữ, cô đưa tay lên khẽ che đi khuôn miệng, điệu bộ có vẻ căng thẳng và kín đáo, giọng lại càng dịu dàng như đang đeo máy biến ấm “Chào anh, Đường Luật, em là Lưu Thi Vận, là sinh viên năm hai khoa luật Đại học A .” Cô nói xong, còn thẹn thùng cúi đầu, ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào đối phương, “Thật ra đây cũng là lần đầu tiên em tới một hoạt động thế này, mà cũng trùng hợp, em không từ chối được cô bạn thân nên đành theo cô ấy tới đây.” Cô nói xong, thì lại ra vẻ dịu dàng cũng có phần bất đắc dĩ quay sang nhìn thoáng qua Tiền Duy ? ? ? Này cô bản, kịch bản này phát triển theo hướng chúng ta chưa thảo luận thì phải? ? ?Đường Luật vô ý thức nhìn sang Tiền Duy một cái, hai người giới thiệu cho đôi bên quen biết, nhưng Tiền Duy nhận ra, tâm tư và ánh mắt của Đường Luật cứ dính chặt lấy Lưu Thi Vận, mọi câu hỏi của anh đều xoay quanh Lưu Thi Vận.“Bình thường buổi tối nếu em không tham gia những hoạt động thế này thì em sẽ làm gì?”Lưu Thi Vận lại che miệng cười dịu dàng “Em á, thường thì mỗi tối em hay hay luyện chữ, thỉnh thoảng thì chép Kinh Kim Cương [2], mỗi khi chép thì sẽ cảm thấy lòng bình yên hơn, tâm trạng sẽ trở nên bình thản, cảm thấy thói quen này sẽ giúp con người ta tu thân dưỡng tính. Không viết chữ thì em hay đọc sách, những thể loại sách như Walden’ [3] cũng sẽ khiến cho em cảm thấy tâm trạng rất thoải mái, thỉnh thoảng còn nghe nhạc nữa .”[2] Kinh Kim Cương là một bộ kinh quan trọng thuộc hệ Bát-nhã-ba-la-mật-đa kinh, được lưu truyền rộng rãi vùng Đông Á. Bộ kinh này bao gồm một cuộc đàm luận giữa Phật và tôn giả Tu-bồ-đề, và như đã thấy trong các bộ kinh Bát-nhã khác, nhiều đoạn văn được dùng để nhấn mạnh công đức khi hành giả trì tụng kinh này.[3] Walden là một tác phẩm của tác giả Henry David Thoreau, trong tác phẩm này ông đề cập đến việc bản thân đã từng sống một cuộc sống đơn giản và gần gũi với thiên nhiênTiền Duy ? ? ? Rõ ràng tối nào nàng ta cũng chùm chăn xem phim Hàn Quốc hay mấy show truyền hình giải trí Đài Loan mà? ? ? Tối nào cũng vừa xem vừa cười như phát rồ, xin hỏi trong lòng yên tĩnh với bình thản lúc nào vậy? ? ?Đường Luật hiển nhiên cực kỳ hài lòng với câu trả lời của Lưu Thi Vận, trên mặt anh thể hiện sự tán thưởng “Em thích nghe loại nhạc gì?”“Em thích nghe những bài nhạc piano cổ điển, thật ra em không hay nghe những bài nhạc thịnh hành hiện nay, vì luôn cảm thấy âm nhạc bây giờ có hơi đau đầu.”Có nghe lọt tai không cơ chứ ?! Tiền Duy nghĩ thầm, cô nào có thích nghe nhạc cổ điển, thứ cô thích không phải mấy bài hát đang thịnh hành bây giờ sao?Lần này sự vui mừng hiển thị trên gương mặt Đường Luật chẳng hề che giấu “Thật trùng hợp, anh cũng thích nghe nhạc cổ điển, em thích nhạc của ai nhất?”“Riêng em thì thích nhất những tác phẩm của Chopin, nhưng Bach và Mozart em cũng rất thích .”Nghe đến đó Tiền Duy đã chẳng còn sức mà chế nhạo nữa rồi, cô rất nghi ngờ, Lưu Thi Vận rốt cuộc đã từng nghe hết một bài nhạc piano hoàn chỉnh bao giờ chưa…Nhưng lần này Đường Luật nãy giờ vốn có chút câu nệ thì giờ đã hoàn toàn thả lỏng “Anh cũng thích Chopin! Đúng rồi, em có biết cuối tuần sau William D. T sẽ tới thành phố A của chúng ta mở buổi diễn độc tấu dương cầm không? Lần này anh ấy sẽ diễn tấu rất nhiều ca khúc của Chopin đấy! Em đã mua vé chưa?”Lưu Thi Vận ngẩn người, nhưng cô nàng phản ứng lại rất nhanh, trên mặt thể hiện rõ sự tiếc nuối “Vé mua khó lắm, em không giành được, thật đáng tiếc.”“Anh mua được rồi! Ba anh quen người làm trong ban tổ chức, anh sẽ mua giúp em thêm một vé, cuối tuần sau em có rảnh không? Nếu rảnh thì hai chúng ta cùng đi chung!” Chắc hẳn cũng cảm thấy bên trọng bên khinh là không đúng nên Đường Luật cuối cùng cũng nhớ ra Tiền Duy, anh ta quay đầu hỏi cô, “Tiền Duy này, em có muốn đi chung với chúng tôi không? Vé không thành vấn đề.”Tiền Duy liên tục xua tay “Không không, em không đi đâu, hai người đi đi!”Buồn cười! Tiền Duy mà đi, cô sẽ ngồi ngủ gật trong buổi hòa nhạc mất thôi !Nhưng hai người Đường Luật và Lưu Thi Vận vẫn đang tiếp tục bàn luận về sở thích nhạc cổ điển đầy hào hứng. Đường Luật cũng rất để ý tới cảm xúc của Tiền Duy, thỉnh thoảng cũng chuyển hướng câu chuyện để cô cũng có cơ hội phát biểu quan điểm của mình, nhưng trong lòng cô chỉ muốn nói, xin anh đấy, bỏ qua cho tôi đi… Tôi thực sự không có hứng thú một đồng nào với nhạc cổ điển đâu!Sở thích tao nhã ấy quả đúng là khiến con người ta khiếp sợ!
“Chu thẩm phán à, anh xem có thời gian rảnh nào tới cưỡng chế thi hành vụ án tranh chấp năm ngoái của Hoành Phát đi chứ? Tôi cũng biết dạo này phòng thi hành án các anh rất bận rộn, xe cho người trong tòa án cũng không đủ dùng, nhưng những người trong cuộc như chúng tôi đang rất mong mỏi và quan tâm tới vụ án này, bao giờ bên các anh rảnh, phòng luật chúng tôi chấp nhận gọi xe…”“Bản kháng án lần trước đã bị bác bỏ, chúng tôi đã đưa ra quyết định sẽ cho bên bị đơn kháng cáo, phiên tòa tiếp theo có thể phải sang năm sau, để hai bên có đầy đủ thời gian chuẩn bị tài liệu tới phiên tòa xét xử.”Đã gần đến cuối năm rồi, không ít thành phần tri thức đã nghỉ sớm để về quê ăn tết, từ văn phòng vào đến thang máy càng ngày càng thưa thớt người. Phần lớn các doanh nghiệp đã chuẩn bị bước vào kỳ nghỉ tết, nhưng trong văn phòng luật sư Tinh Thành vẫn có những con người đang miệt mài vì công Duy đang ngồi cắn đầu bút trong tiếng điện thoại kêu réo không ngừng của các đông nghiệp xung quanh, cứ đợi rồi lại đợi, cho đến khi trong phòng dần trở lại yên tĩnh, những đồng nghiệp đã lên tòa án hoặc ra ngoài gặp khách hàng, trong văn phòng lớn như vậy chỉ còn lại vài em thực tập sinh, lúc này cô mới tự động viên bản thân, sau đó lén lén lút lút lách mình đi tới văn phòng của Lục không may, Lục Tuân đang nghe điện của một vị khách ở Mỹ, Tiền Duy rất thức thời ngồi xuống bên cạnh, ngoan ngoãn như gà chờ đợi Lục Tuân nghe xong cuộc gọi phòng của Lục Tuân ở hướng nam, vì thế ánh nắng mùa đông có thể chiếu thẳng vào phòng, xuyên qua chậu cây dưới đất hắt lên gương mặt trắng ngần của anh, tạo thành một cái bóng mờ dưới sống mũi cao thẳng tắp, giữa hai cánh môi mỏng đẹp đẽ đang phát ra thứ tiếng anh giọng mỹ vô cùng lưu loát chuẩn đàn ông ấy phong độ chín chắn, anh tuấn ngời ngời, dường như chẳng thể tìm được yếu điểm nào trên con người anh, chỉ là mấy sợi tóc đang dựng đứng trên đầu kia, đều đang tỏ rõ sự khác biệt của riêng nó. Tiền Duy nhớ lại vài ngày trước cô từng nghe mấy nữ sinh thực tập bàn tán về Lục Tuân trong wc nữ, ” Đến cái gáy của Lục Par cũng đẹp trai nữa, dù anh ấy có lẫn giữa đám đông thì ai cũng nhận ra ngay” .Gáy Lục Tuân có đẹp không thì cô không biết, nhưng cô không thể phủ nhận, với gương mặt đó của Lục Tuân, dù là bản thân cô quen anh đã nhiều năm, theo lý mà nói dù có mê cái đẹp thế nào thì cũng miễn dịch với sắc đẹp của anh rồi, nhưng trong khoảnh khắc này khi bất ngờ chứng kiến cảnh đó, thì gương mặt ấy vẫn có lực sát thương cực mạnh. Giờ này Lục Tuân đang đeo một chiếc kính viền vàng, trong lúc nghe điện thỉnh thoảng lại uống một ngụm nước, yết hầu khẽ nhấp nhô lên xuống giữa cần cổ trắng ngần thon dài, đường cong ấy tràn ngập hormone nam tính, mang đậm khí chất tinh anh cấm dục và phong thái y quan cầm thú xộc thẳng vào mặt Tuân nghe điện mà chẳng nói một câu thừa thãi nào, rồi anh nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Anh tháo chiếc kính gọng vàng vứt tạm lên bàn rồi ngẩng đầu lên nhìn Tiền Duy nhưng không nói Duy thấy anh nhìn mình với ánh mắt ấy thì da đầu tê dần, cô không dám nhìn anh, đành phải nhìn chằm chằm vào bàn tay thon dài đang đặt trên mặt bàn, khó khăn mở miệng nịnh nọt “Sếp này…”“Không được.”“…” Lần này Tiền Duy không nhịn được nữa mà ngẩng đầu, “Tôi còn chưa nói gì mà!”Lục Tuân cười lạnh đáp lại “Mỗi lần cậu gọi tôi như thế thì chẳng có chuyện gì tốt lành cả.”Tiền Duy cười ngại ngùng “Sao cậu lại nói thế chứ…”“Vậy hôm nay cậu tìm tôi có chuyện gì tốt sao? Mời tôi ăn cơm? Hay tặng quà cho tôi?”“Ừ thì…” Tiền Duy hạ giọng, “Tôi nghe nói gần đây bên mình đang nhận một dự án, Gaoke Electromechanics muốn dùng 1,4 tỷ USD thu mua 65% cổ phần của công ty mẹ, tôi sợ đội cậu không đủ người nên muốn chủ động xin gia nhập dự án thu mua lần này.”“Nằm mơ đi.”Mặc dù mang trên mình một gương mặt mỹ miều như hoa như ngọc, nhưng lời lẽ thốt ra từ cặp môi mỏng mỹ lệ kia chỉ là hai chữ thật vô tình.“Lục Tuân!” Lần này Tiền Duy không nhịn được nữa , “Tốt xấu gì chúng ta cũng là đồng môn, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài! Một dự án to như thế, tôi nghe nói cậu còn cho mấy em thực tập vào nhóm để học hỏi, tốt xấu gì thì tôi cũng làm việc với cậu một năm nay rồi, cũng coi như là luật sư có kinh nghiệm đi! Chẳng lẽ tôi không đủ khả năng tham gia sao?”Lục Tuân im lặng không nói lời Duy quyết định giở chiêu xin xỏ lòng thương “Thật sự là đàn ông no không hiểu đàn ông chết đói, cậu thử nghĩ mà xem, bao nhiêu dự án tự động tới tìm cậu – thì cậu lại nói không rảnh rồi từ chối, còn bạn học cũ của cậu là tôi đây, sắp sang năm mới tới nơi rồi trời thì rét căm căm vẫn phải nhai bánh ngô cầm hơi chờ đến sang năm nhận lương…”“Bánh ngô [1] là thực phẩm giàu dinh dưỡng, rất tốt cho sức khỏe.”[1] Bánh ngô là một loại bánh mì hấp được làm từ bột ngô ở miền Bắc Trung Tiền Duy vẫn đang giãy giụa nốt trước khi chết, “Lục Tuân, trước kia là tôi có lỗi với cậu, là vì khi đó tuổi còn rất trẻ nên kích động…”“Nếu tính thời gian thu phí tư vấn thì 5000 tệ một giờ.” Lục Tuân bấm nút chiếc đồng hồ trên bàn, “Cậu có gì muốn nói với tôi nữa không?”“Không có gì, cám ơn sếp!”Tiền Duy nhìn những con số nhích dần trên máy bấm giờ, không nhiều lời thêm, cô nhanh chóng bật dậy khỏi ghế đi ra ngoài, xem ra cô lại thất bại rồi.“Đợi chút đã.”Chẳng lẽ Lục Tuân đột nhiên đổi ý rồi? Tiền Duy thầm ngạc nhiên, trên mặt vẫn mang theo ý cười, vô cùng nịnh nọt quay đầu lại.“Lần sau trước khi vào phòng tôi nhớ phải gõ cửa.” Lục Tuân lại đeo kính lên, vùi đầu vào đống hồ sơ trên bàn, không thèm ngẩng mặt lên, “Ra ngoài thì đóng cửa lại.”“…”Đi chết đi Lục Tuân!***Tiền Duy và Lục Tuân cùng tốt nghiệp Khoa luật của Đại học A, còn là sinh viên cùng khóa, tiếc là…Tiền Duy vừa nhớ lại quá khứ, thì hối hận đến mức ruột cứ quặn thắt lại.“Hồi đấy làm sao tao biết sẽ có một ngày cậu ta lại thành sếp của tao chứ? Rõ ràng trong cùng một giới nhưng tao vẫn chỉ là một luật sư nhỏ nhoi, còn cậu ta một bước lên mây thành Partner rồi! Partner ! Partner đấy! Người ta là Lục Par, nhưng tao vẫn là Tiền luật sư! Tao có cách nào đâu, tao cũng rất tuyệt vọng! Tao cũng muốn làm Tiền Par mà!”Hết giờ làm hôm ấy, Tiền Duy hẹn Lưu Thi Vận tại một quán bar nhạc nhẹ để tâm sự nỗi Thi Vận là bạn đại học cùng chung ký túc của Tiền Duy, mặc dù cô nàng là một trong số ít những người sau khi tốt nghiệp thì không theo con đường liên quan tới luật pháp, nhưng lại chính là bạn tốt nhất của Tiền Duy.“Đúng là kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra!” Tiền Duy uống cạn sạch ly cocktail trước mặt, “Mày nói thử xem, tại sao tên Lục Tuân đó lại hẹp hòi như thế? Chẳng phải tao chỉ đắc tội với cậu ta có tí tẹo thôi à?”“Mày chỉ đắc tội cậu ta có tí tẹo á?” Lưu Thi Vận liếc cô, “Mày giúp Tiền Xuyên đào góc tường nhà người ta, cướp bạn gái người ta là Mạc Tử Tâm, nói quá lên một chút thì là có mối thù cướp vợ, là đàn ông ai mà chịu được? Hơn nữa, nhìn Lục Tuân là biết cậu ta thuộc tuýp người đàn ông chung tình, nhiều năm trôi qua vẫn cứ độc thân như thế, chỉ sợ cậu ta đối với Mạc Tử Tâm chính là kiểu Đã đi bốn biển rồi ta còn màng gì nước, đã thấy Vu Sơn rồi ta còn màng gì mây’ [2] muốn quên nhưng không quên được. Mà cái kiểu bị đào góc tường như thế, không chỉ tổn thương về mặt tình cảm, mà lòng tự trọng của đàn ông cũng coi như mất sạch rồi. Giờ thì ngày nào mày cũng ngang nhiên lượn qua đảo lại trước mắt cậu ta, không ngừng nhắc nhở cậu ta về quá khứ nhục nhã năm đó. Cậu ta không cầm dao đâm màyvài nhát chắc vì sợ làm thế là vi phạm hình sự rồi bị tước bằng luật sư thôi!”[2] Một câu trong bài thơ Lý tư của nhà thơ Nguyên Chấn thời Trung Đường. Bài thơ được tác giả sáng tác để tưởng nhớ người vợ đã mất. Bài thơ gồm bốn câu“Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ, Trừ khước Vu Sơn bất thị vân. Thủ thứ hoa tùng lãn hồi cố, Bán duyên tu đạo, bán duyên quân”Dịch nghĩa Đã đi bốn biển rồi ta còn màng gì nước vì biển nhiều nước quá rồi; Đã thấy Vu Sơn rồi ta còn màng gì đến mây vì mây trên đỉnh Vu Sơn đẹp nhất rồi; Hoa đẹp ta cũng chẳng màng ngoái lại vì đã một lần có em, mà hoa sao sánh được với em; Nửa vì ta đang tu, nửa vì đã một lần có em.“…” Tiền Duy lẩm nhẩm, “Nghiêm trọng đến mức đấy à?”“Đương nhiên!”“Nhưng nói đúng ra thì Mạc Tử Tâm cũng đâu phải bạn gái của Lục Tuân.”“Đúng vậy, dù sao người ta vẫn chưa chính thức mở cánh cửa ngăn cách đôi ta thì mày đã nhanh tay đào góc tường nhà người ta rồi. Tiền Duy này, mày đã từng nghe câu này chưa Thứ vĩnh viễn không chiếm được sẽ khiến trái tim rối loạn? Lục Tuân đã để vụt mất người mình thích, mày nghĩ sự tiếc nuối trong lòng cậu ấy mãnh liệt đến mức nào? Mạc Tử Tâm chính là ánh trăng sáng trong lòng cậu ta.”Tiền Duy vẫn muốn giải oan cho mình “Nhưng Tiền Xuyên là em trai song sinh của tao, bất kể thế nào bênh người thân thì không cần lý lẽ, nếu như đặt cậu ta vào tình cảnh như tao, Lục Tuân cũng sẽ làm như thế!”“Lời này mày giữ lại mà nói với Lục Tuân, dù sao mối thù giữa mày và cậu ta đã kết rồi, đừng hi vọng là cậu ta có thể cho mày sắc mặt tốt .”“Haiz!” Tiền Duy buồn bã thở dài, “Mày nói đúng đấy, gần đây Lục Tuân càng ngày càng quái thai, như hôm trước khó khăn lắm dì tao mới giới thiệu cho tao một anh, không sợ tao là luật sư, tao tốn bao công sức mới chọn được một tối không hẹn khách hàng để chuẩn bị xem mắt, kết quả là sáng ấy Lục Tuân biết chuyện. Tối hôm đó cậu ta vứt cho tao một vụ án mới, làm hại tao vì vụ án đó mà tăng ca cả tháng ấy! Đến lúc tao rảnh thì anh kia cũng tìm được đối tượng rồi! Chắc chắn là vì cậu ta đang ghen tức với tao, vì cậu ta ế tới tận giờ, nên không muốn tao có người yêu, không muốn tao thoát ế, chết cũng muốn kéo tao chết chung!”“Nói đi, vụ án Lục Tuân vứt cho mày thu về được bao nhiêu? Là vụ án gì?”“Sáu trăm vạn…” Tiền Duy ấp a ấp úng nói, “Là vụ nợ khó đòi bên ngân hàng, tao đại diện cho bên ngân hàng…”“Đã là nợ khó đòi thì chỉ tố tụng nhằm đủ bước để hoàn thành thủ tục xóa sổ món nợ xấu ấy cho ngân hàng thôi, kết quả của vụ kiện thế nào thì bên ngân hàng cũng không gây áp lực gì cho mày, sáu trăm vạn tệ ấy có khác gì tặng luôn cho mày đâu.” Lưu Thi Vận khinh bỉ nhìn Tiền Duy, “Mày nói xem, chiêu này của Lục Tuân có phải hốt thuốc đúng bệnh không, biết mày thấy tiền sáng mắt nên mới giao vụ án này cho mày. Mày cũng phải tự trọng lên chứ, mày hoàn toàn có thể không nhận vụ án này để đi xem mặt mà! Vì thế mày ế cũng đúng thôi!”“Nếu tao là người có tiền như mày thì tao cũng sẽ tự trọng lên đấy.” Tiền Duy tức giận, “Nếu không phải kinh tế khó khăn thì thời buổi này ai thèm làm luật sư!”Lưu Thi Vận là đời thứ hai kế nghiệp kinh doanh của gia đình, nhà cô mở một chuỗi khách sạn trên khắp cả nước, cho nên sau khi tốt nghiệp đại học A, cô nàng liền về tiếp quản chuỗi khách sạn của gia đình.“Nhưng mà tao nói này, mày làm quản lý thì cần gì đến kiến thức luật pháp đâu, năm đó học hành khổ sở ở khoa luật để làm gì? Dù sao cũng chẳng áp dụng được mấy. Thế mà hồi đấy lúc nào cũng thấy mày kêu gào học hành? Mày học luật đúng là sai lầm đấy!”Lưu Thi Vận nhấp một ngụm nước, giọng nguy hiểm “Từ nhỏ tao đã có chí làm gian thương, không học luật sao mà biết cách lách luật?”“…”Khó lắm mới có cơ hội trút sạch bầu tâm sự với Lưu Thi Vận, sau hôm đó Tiền Duy lại cắm mặt vào đống hồ sơ vụ án, còn không ít việc phải kết thúc trước năm nay, cho nên cô không thể chậm chạp được lại mấy em thực tập sinh, ngoài việc giúp đỡ anh chị photo scan tài liệu, chỉnh sửa hồ sơ vụ án thì chẳng còn gì khác để làm, lúc nghỉ trưa cả đám tụ tập một chỗ để nói chuyện phiếm.“Đúng rồi, mọi người đã nghe tin này chưa, bên cạnh An Lan sơn trang có một ngôi miếu nhỏ, nghe nói là xây cách đây một trăm năm, hiện tại nó là di sản văn hóa cần được bảo tồn của quốc gia, vô cùng linh thiêng, chỉ cần tới đó cầu nguyện, chuyện gì cũng thành.”“Tôi biết! Nghe nói là rất linh! Cầu gì được nấy!”Tiền Duy vừa sửa sang lại tập tài liệu chứng cứ, vừa căng tai hóng xem bọn họ nói gì. Trong lòng có chút hâm mộ với những người trẻ cuồng nhiệt, ngay khi cô chuẩn bị nghe tiếp, thì đám thực tập sinh lại rủ nhau im Duy ngẩng đầu, liền nhận ra Lục Tuân vừa bước ra khỏi phòng mình, đi tới khu làm việc của mọi người.“Bộp” một cái, một túi tài liệu được ném lên mặt bàn của Tiền Duy.“Gì thế?”Tiền Duy bị giật mình, kẻ đầu têu là Lục Tuân đang đứng trước bàn làm việc của cô, dáng người anh cao lớn nên lập tức che khuất toàn bộ ánh sáng.“Vụ án mới.” Lục Tuân tích chữ như vàng, anh vươn ngón tay chỉ xuống tập tài liệu trên bàn, “Vụ này do cậu nhận đi.”“A a, được.” Tiền Duy gật đầu theo bản như là mọi hôm, sau khi nhận được câu trả lời của Tiền Duy thì Lục Tuân sẽ đi ngay, vậy mà hôm nay anh vẫn đứng im trước bàn làm việc của Tiền Duy.“Tối mai cậu đi không?”Tiền Duy ngẩn người, vài giây sau mới nhận ra Lục Tuân đang nhắc tới buổi họp lớp đại học tối mai, hôm trước Lưu Thi Vận đã nói qua với cô, địa điểm tụ họp cũng gần văn phòng luật của bọn họ.“Tôi đi chứ, cậu có đồ gì muốn tôi gửi cho ai sao?” Bởi vì quá bận nên Lục Tuân rất ít khi tham gia những buổi liên hoan đó, nhưng trong số những người bạn học khoa luật năm đó ngoài những người làm luật sư thì phần lớn đều làm trong ngành công – kiểm – pháp [3], dù sao cũng là người cùng giới, có khi tụ họp cũng sẽ hỗ trợ mang tài liệu tới cho nhau hoặc là thảo luận về vụ án. Tiền Duy bình thường chỉ muốn về nhà đi ngủ, chưa từng tham gia buổi họp lớp nào, lần này không thể lay chuyển được ý của Lưu Thi Vận nên mới đồng ý đi .[3] Công an – kiểm soát- tư pháp“Không cần, tôi cũng đi.” Lục Tuân nói xong, cũng không có ý rời đi, mà nhìn chằm chằm Tiền Duy, sau đó liếc xuống túi tài liệu mình vừa đặt xuống bàn cô. Dưới ánh nắng hàng lông mi kia khẽ rung lên nhè nhẹ, lưu lại cái bóng hình quạt dưới khóe mắt, “Tài liệu về vụ án này cậu phải đọc thật kỹ, nhất định phải đọc thật kỹ, đọc ngay bây giờ đi.”Nói xong, cũng không đợi Tiền Duy trả lời thì anh đã xoay người đi rồi .“Chờ đã! Lục Tuân!” Ngược lại là Tiền Duy gọi anh lại, cô loay hoay nhìn tập tài liệu trên bàn, “Sao cậu lại đột nhiên làm thế… tự dưng tốt bụng giao vụ án cho tôi?”“Sao cậu có lắm vấn đề muốn hỏi thế, chẳng phải cậu ghét ăn bánh ngô à?”“…”Bất kể nói thế nào, trong lòng Tiền Duy vẫn cảm động vô cùng, cô nhìn theo bóng lưng Lục Tuân đi vào, trong lòng thầm áy náy, sau này không nên nói xấu sau lưng Lục Tuân nữa, bản thân cô đúng là người lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Lục Tuân không hổ là ánh sáng của khoa luật đại học A năm đó, quả nhiên phẩm đức và dung mạo của anh đều ở tầm xuất biết Lục Tuân cho mình vụ án gì đây? Tóm lại chỉ cần là một vụ án bé xíu trong tay Lục Tuân tuồn ra thì thu nhập cũng không hề tầm thường . Khi Tiền Duy đang hồi hộp mở túi tài liệu ra thì bốn chữ “Hỗ trợ bào chữa” to đùng liền đập thẳng vào mắt nó, đây là một vụ án hỗ trợ bào chữa nên không có tiền! Một xu cũng không có!
anhnguyenflypro Thành viên tích cực Tham gia 21/8/2018 Bài viết 692 Đã được thích 3 Điểm thành tích 18 KHÔNG THÈM YÊU SẾP Tên gốc Mới không cần cùng lão bản yêu đương Tác giả Diệp Phỉ Nhiên Thể loại Hiện đại, giả trùng sinh, thanh xuân vườn trường, oan gia hoan hỉ,nàng dâu cực phẩm nhẹ, nam nữ chính luật sư, hài hước, HE Độ dài 94 chương + PN Tình trạng Hoàn cv - chưa edit - đã được mua bản quyền chuyển thể thành phim. * Tên truyện “Không thèm yêu sếp” được lấy theo tên được mua để chuyển thể thành phim. Link đọc ___________ Văn án Chuyện mà Tiền Duy hối hận nhất đời này, Là năm 19 tuổi ấy, đắc tội với “ánh sáng học viện Pháp luật”, tên là Lục Tuân. Cô giúp em trai Tiền Xuyên, đào góc tường Lục Tuân, cướp đi ánh sáng trắng của hắn. Ai ngờ một ngày kia, Lục Tuân trở thành sếp của cô, Tiền Duy đành phải làm trâu làm ngựa mà chuộc tội. Lần này ông trời cho cô cơ hội trở lại năm 19 tuổi, ôn lại tuổi trẻ ở Học Viện Pháp luật trước kia. Tiền Duy nói cái gì cũng phải dỗ ngọt Lục Tuân trước, đảm bảo hắn cùng với ánh sáng trắng kia của hắn trở thành một đôi. Nhưng... vì sao cô giống như đang đắc tội Lục Tuân càng lúc càng sâu? Cứu mạng! Cô chỉ muốn giúp sếp trên con đường tình yêu tương lai, cũng không phải muốn cùng sếp yêu đương đâu! _ Tiểu kịch trường Tiểu Duy sau lưng nhiều lần oán giận sếp Lục Tuân không có cuộc sống cá nhân sao? Cả ngày tăng ca tăng ca, anh ta không sợ tăng ca đến mức hỏng cả thận hả? Cho đến một ngày —— Sếp lớn gọi cô đến văn phòng Đêm nay đừng tăng ca, tới nhà tôi một chuyến. Tiền Duy ??? Lục Tuân đạm nhiên cười cười Một người sếp tốt không nên khiến cho nhân viên nghi ngờ, đêm nay để cho em tự xem xem, thận tôi hư hay không hư. __________ Tiền Duy, con thỏ nhỏ ngốc nghếch đáng yêu. Tiền Duy là một cô gái xinh xắn, lạc quan và thành tích học tập khá tốt. Tuy nhiên, khuyết điểm duy nhất của cô chính là EQ thuộc dạng âm vô cực. Vì thế, trong những năm tháng tuổi trẻ tại học viện Pháp Luật, Tiền Duy đã vô tình gây họa với anh chàng nam thần ánh sáng ở đây, tên là Lục Tuân. Khi ấy, em trai song sinh của Tiền Duy là Tiền Xuyên thầm thích một cô gái ở học viện bên này tên Mạc Tử Tâm. Nhưng nghe nói, cô ấy lại đang là bạn gái của Lục Tuân. Thế là, Tiền Duy bị Tiền Xuyên dụ dỗ bằng tinh thần và vật chất, cuối cùng giơ tay đầu hàng, quyết định đi xả thân vì nghĩa. Hàng ngày, cô cố gắng bám theo Lục Tuân mọi lúc mọi nơi, luôn tìm mọi cách chia rẽ anh với bạn gái. Sau cùng, cô cũng đạt được kết quả mong muốn. Lục Tuân và cô ấy chia tay. Tiền Xuyên em trai cô liền có cơ hội nhảy vào. Tưởng đâu, mọi chuyện đã kết thúc và đi vào dĩ vãng thì mấy năm sau, Tiền Duy chính thức bị “nghiệp quật”. Ai bảo là quả báo không có chứ, nó chỉ đang tắc đường đến muộn để gặp Tiền Duy mà thôi . Nhìn đi, bây giờ, Lục Tuân không còn là bạn học cùng học viện với Tiền Duy nữa. Người ta đã ở đẳng cấp khác mất rồi. Anh chính là ông chủ của công ty luật mà cô đang làm việc. Vậy nên, thù mới nợ cũ cũng phải từ từ mà đòi lại thôi nhỉ? Tiền Duy lúc này mới nhận ra, những năm tháng tuổi trẻ ngu ngốc bồng bột chia rẽ uyên ương nhà người ta, đã gây ra hậu quả gì. Chính là mỗi ngày đều phải lắc lư trước mặt sếp lớn Lục Tuân, bị anh nhìn bằng ánh mắt ghét bỏ, giao cho hàng đống công việc chồng chất. Rồi còn chạy đi chạy lại, tăng ca hết ngày này qua ngày khác mà vẫn không hết việc. Đến nỗi, tuổi xuân hao mòn mà còn chưa có được bạn trai, sự nghiệp thì lên xuống theo tâm tư của sếp. Tiền Duy hối hận, hối hận đến xanh cả ruột gan. Giá như năm xưa, cô không giúp Tiền Xuyên thì bây giờ có phải cuộc sống đã khác đi nhiều rồi không? Nếu có cơ hội quay lại, cô nhất định sẽ đem sợi dây nhân duyên của ông trời buộc Lục Tuân cùng bạn gái anh ta thật nhiều vòng, cắt mãi không đứt cho xem. Và thế là, Tiền Duy được trùng sinh quay lại năm 19 tuổi thật. Vì thế, cô quyết tâm sẽ dùng cả thanh xuân này đi theo dỗ ngọt nam thần Lục Tuân, xóa bỏ toàn bộ “nghiệp’’ mình từng gây ra để không bị “quật” nữa. Tương lai của nhân viên nhỏ và sếp lớn phụ thuộc vào những năm tháng này đây. Cố lên. *** Lục Tuân, con sói trắng ẩn mình kiêu ngạo. Lục Tuân được xem là nam thần ánh sáng tại học viện Pháp luật. Anh có vẻ ngoài vô cùng đẹp trai, lại còn thông minh và thành tích học tập cực tốt. Cuộc sống của anh là những chuỗi ngày dài đầy đơn điệu tẻ nhạt không chút thú vị nào cho đến khi một cô gái nhỏ kỳ lạ tên Tiền Duy xuất hiện. Lần đầu tiên Lục Tuân nhìn thấy Tiền Duy là khi anh đang cùng với Tiền Xuyên đánh nhau. Cô ấy chạy đến can ngăn, còn ba hoa chích chòe đủ thứ dỗ ngọt anh, nào là anh là thần tượng của cô ấy, nào là tặng anh chậu xương rồng nhỏ bồi tội, nào là vết thương của anh, cô sẽ chịu trách nhiệm thay em trai. Đối diện với đôi mắt lấp lánh mang theo những suy nghĩ kỳ lạ tưởng đã được dấu kín của cô, Lục Tuân thấy thú vị và chấp nhận. Anh, ngay từ lần đầu, đã cho cô có cơ hội bước đến bên cạnh mình mà không hề hay biết. Và thế là, mỗi ngày Tiền Duy đều sẽ dậy thật sớm mua đồ ăn mang cho Lục Tuân. Cô còn là chân sai vặt vô cùng hữu hiệu và nhanh nhẹn của anh. Ở bên cô ấy, trái tim vốn dĩ lạnh lùng kiêu ngạo của anh dần dần vui vẻ ấm áp. Hóa ra, cô gái này cũng có rất nhiều mặt tốt đấy chứ. Nhưng, sau đó thì Lục Tuân nhận thấy, cô gái nhỏ có gì đó sai sai với mình? Cô sẽ nói những câu ám chỉ anh không hề thích khi có Mạc Tử Tâm bên cạnh. Anh không nhờ, cô cũng tự động tạo thật nhiều tình huống và không gian riêng tư cho anh cùng cô ta. Anh còn cảm nhận được, cô dường như muốn đem anh và cô gái xa lạ đó đóng gói chung, buộc nơ lại thành một cặp luôn ấy. Anh cứ ngỡ cô ấy thần tượng mình, theo đuổi mình, yêu thích mình. Nào ngờ, cô chỉ đang vô tâm vô phế làm theo suy nghĩ của bản thân mà thôi. Lục Tuân bực mình. Lục Tuân khó chịu. Lục Tuân cáu gắt. Cái đầu của cô gái nhỏ Tiền Duy, luôn tự cho là thông minh mà cứ làm những việc ngu ngốc tưởng chừng không ai biết này làm gì kia chứ. Thật là tức chết anh mà. Vì thế, khi nhận ra tình cảm khác thường của mình dành cho Tiền Duy, Lục Tuân liền thay đổi sách lược. Nếu cô ấy muốn chơi trò ghép đôi này, anh sẽ chiều theo ý cô. Nhưng mà, kết quả chỉ có một. Là anh cùng cô, chứ không thể là ai khác. Con thỏ ngốc Tiền Duy bị con sói Lục Tuân anh nhìn trúng, còn cảm thấy khá thuận mắt, muốn ăn rồi. *** Lúc đầu, Tiền Duy cứ nghĩ rằng mình đang làm đúng theo kế hoạch, bồi dưỡng tình cảm cho sếp, tạo dựng mối quan hệ tương lai. Nhưng càng về sau lại cảm thấy hình như nó đang đi chệch hướng thì phải. Không biết tại sao, trái tim cô lại rung động bởi chính anh chàng mình muốn ghép đôi với cô gái khác. Có lẽ là khi cô bị thương anh liền lo lắng, vội vàng cõng cô cả đoạn đường dài. Có lẽ là khi cô bị người khác ức hiếp liền được anh cao lớn đứng ra che chắn bảo vệ. Có lẽ là khi trời đổ cơn mưa nặng hạt, anh và cô bên nhau trong quán cafe nhỏ ấm áp ấy. Hay có lẽ là khi cô xoay đầu lại liền nhìn thấy anh giữa con đường tấp nập mỉm cười nhìn cô. Cái nhìn của sự yêu thương, cưng chiều và dung túng cho tất cả mọi thứ cô làm… Thế nhưng, khi Tiền Duy và Lục Tuân đang có những bước tiến mới trong chuyện tình cảm thì đột nhiên mọi thứ liền quay về vị trí cũ. Hóa ra, tất cả những năm tháng dài đằng đẵng mà cô nghĩ mình đã trải qua cùng anh lại chỉ là cơn ảo mộng thoáng qua. Tỉnh giấc, liền phải đối mặt với sự thật tàn khốc. Có lẽ, cô đã bỏ qua tình yêu của đời mình và những giây phút ấm áp hạnh phúc nhất rồi. Nhưng, Tiền Duy em biết không? Bao nhiêu năm qua người anh tìm kiếm là em? Anh đã bỏ lỡ em ở tuổi xuân đẹp nhất, dùng 9 năm thật dài để chờ đợi và quay về bên em. Bây giờ, anh không thể đánh mất em lần nữa. Là mơ hay thật, đều muốn cùng em đi hết đoạn đường còn lại. *** “Không thèm yêu sếp” là một bộ truyện giả trùng sinh siêu hấp dẫn và bất ngờ. Nội dung truyện thiên về sủng ngọt hài hước nên vô cùng thích hợp đọc thư giãn trong những ngày mệt mỏi. Nhân vật nam nữ chính trong truyện được xây dựng vô cùng tốt và ấn tượng. Thật sự, cả hai đáng yêu đến không chịu nổi.giống truyện em còn động lòng hơn ánh trăng nhỉ Lục Tuân kiêu căng lạnh lùng, lại còn hay tự mình đa tình nữa chứ, cứ ngỡ Tiền Duy thích mình. Nên khi thấy cô suốt ngày lắc lư trước mặt thì lúc đầu rất ghét. Còn giả vờ vui vẻ với nữ phụ để cô từ bỏ. Ai ngờ, cô vô tâm cười đùa, anh cứ nghĩ cô tỏ ra kiên cường. Rồi có lần trời đổ mưa, cô đưa ô cho anh cùng Tử Tâm, còn mình thì dầm ướt về, anh đột nhiên thấy đau lòng liền muốn cho cô cơ hội yêu đương thì cô lại biến mất. Mà anh đâu biết đó là khi nhiệm vụ chia rẽ xong xuôi, cô liền chuồn đi. Sau này, cả hai tâm sự mỏng với nhau về chuyện ngày xưa thì mới vỡ lẽ, cười xỉu luôn. Cũng may là Lục Tuân siêu thâm tình, bảo hộ và chờ đợi Tiền Duy lâu như vậy cũng chưa từng từ bỏ. Ngay cả khi cô đang đứng ở ranh giới sống chết anh vẫn kiên trì từng ngày ở bên, chăm sóc và mong đợi kỳ tích. Vì thế, anh đã được đền đáp xứng đáng. Tháng ngày về sau, chỉ còn là hạnh phúc, ấm áp và an bình. Là anh, 19 tuổi, năm tháng tuổi trẻ, yêu em nhưng lại bỏ lỡ em. Là anh, 29 tuổi, năm tháng trưởng thành, yêu em và bên em suốt đời. Truyện ''Không thèm yêu sếp'' cũng đã được mua bản quyền chuyển thể thành phim ở bên Trung, dự là sẽ rất hot khi ra mắt đấy ạ. Nên nếu mn yêu thích có thể đọc trước để hiểu rõ hơn về nội dung và tuyến nhân vật nhé, đảm bảo không thất vọng. Tuy nhiên, bản mình đọc là convert nên mn cố gắng nhé, truyện đọc dễ hiểu lắm ạ. Nếu bạn chỉ thích đọc những truyện đã được convert rồi thì có thể đón đọc ngay truyện ngư hương tứ dật nhé,truyện cũng rất hay ạ Xem thêm các chủ đề tạo bởi anhnguyenflypro Các chủ đề tương tự - Review Truyện Không Có Lai Sinh - Review 10+ Truyện Xuyên Không Hay Nhất Được Đề Cử Bxh 2022 - Review Truyện Băng Vệ Sinh Không Thành Vấn Đề - Review Truyện Hôn Nhân Không Tình Yêu - Review Truyện Sau Khi Tôi Chết Anh Ấy Không Cưới Thêm Ai Nữa võ thị kim Thành viên chính thức Tham gia 23/8/2018 Bài viết 134 Đã được thích 27 Điểm thành tích 28 mấy cái chuyện chàng với nàng là tui ghiền à hà hà Chia sẻ trang này
truyện không thèm yêu sếp